Giới thiệu. Tác giả: Lạc Lạc. Người hàng xóm mới chuyển đến ở cạnh nhà của cô thật đẹp trai, cô bị đổ gục ngay từ cái nhìn đầu tiên bởi vẻ ngoài trưởng thành đã nhiều lần muốn bắt chuyện với anh nhưng nhìn anh có vẻ xa cách không phải loại người dễ gần. Trạng thái: Đang ra. [Tác giả Thư Jony -- Thể loại: Truyện Teen ] Một câu truyện teen hot nổi tiếng mang tựa đề Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Tôi Được Sao? đến từ tác giả Thư Jonny, đó là câu chuyện tình của Thảo quyết minh và Bạch bối phong. Tác giả đã hợp đan xen nhiều yếu Sưu tầm. Một câu truyện teen hot nổi tiếng mang tựa đề Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Tôi Được Sao? đến từ tác giả Thư Jonny, đó là câu chuyện tình của Thảo quyết minh và Bạch bối phong. Tác giả đã kết hợp đan xen nhiều yếu tố với nhau để có thể phác họa đặc sắc Ngươi đừng trốn a, của ngươi thân mình đã muốn làm cho ba ba phá, khiến cho ba ba ngoạn cái đủ đi! Ha ha ha ha. . . . . ." Giờ này khắc này, phụ thân này dâʍ đãиɠ đích tiếng cười, ở Âu Dương mạn nghe tới đặc biệt đích khủng bố! Vợ ngốc à, em trốn được tôi sao? Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước. Cô sang mĩ học 5 năm, thời gian trở về nhà rất ít, cô thật sự rất nhớ nhà. Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong, còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô Full Vợ, em đừng trốn tôi!!! "Vào một ngày đẹp trời tôi và em đã gặp nhau tại thư viện, chợt nhận ra chúng ta học chung chuyên nghành, phải nói tôi đã bị em thu hút bởi cái nhìn đầu tiên, em quay sang cười với tôi liệu đây có phải định mệnh của chúng ta" Tư Lam xem Z4hNL. Giới thiệuCô gái tăm tia anh hàng xóm mới chuyển đến từ đầu đến chân, sau đó không nhịn được cảm thán vẻ đẹp trai của người cứ thế mà đổ rầm rầm trước vẻ ngoài chín chắn cra anh nhìn anh hơi khó gần, cô rất muốn bắt chuyện nhưng không khi tìm hiểu một thời gian, cô mới biết, anh là thầy giáo mới của trường cô, còn bất ngờ hơn là trở thành chủ nhiệm lớp của cô nữa chứ. "Thầy, em thích thầy!!"Thiếu nữ trắng trợn táo bạo nói với anhNhưng đáp lại luôn là "Lo học đi!!" Mạnh dạn tỏ tình rất nhiều lần nhưng đều bị từ chối, cô đâm ra chán nản mất hy vọng và quyết định từ bỏ, không bao giờ muốn đối diện với anh nữa nhưng chuyện đó là không thể nào rồi."Sao lại muốn trốn tôi?""Không cho phép trốn, nghe rõ không, tôi muốn em lo học không phải muốn em chơi trò trốn tìm với tôi em hiểu chứ""Nhưng em...." "Đừng nói nữa, tôi đang đợi em lớn để hỏi cưới em đây, nên nhanh lớn nhé đừng để tôi phải đợi" Hôm nay là một ngày đẹp trời Tư Lam quyết định sẽ ra ngoài mua một ít đồ về nấu bữa sáng thật linh đình, hôm nay là ngày nghỉ nên ở nhà cũng chán chi bằng ra ngoài hít thở không khí sẽ tốt Lam vừa bước ra khỏi cửa thì nhìn thấy ngôi nhà bên cạnh có vài người ra vào, cô tò mò nhìn xem thử, hình như có người chuyển đến đây thì Lam nhìn thoáng qua thấy một bóng người cao lớn đang mang một thùng hàng từ ngoài xe đi vào bên trong, dù chỉ mới thoáng qua nhưng sao tim của cô lúc này bắt đầu loạn nhịp."Đẹp trai quá" Tư Lam đưa mắt nhìn người đó, có lẽ người này sẽ là hàng xóm của liền nhớ ra mình còn phải đi mua đồ không thể ở đây ngắm mãi được, nếu thật sự là hàng xóm của cô thì sau này vẫn còn có cơ hội ngắm thoải đi siêu thị mua rất nhiều thứ, mua nhiều đến nổi bây giờ tay cầm không xuể cô thầm mắng bản thân mình."Á"Tư Lam vô tình bị trẹo chân làm cho túi đồ trên tay rơi xuống, cô ngã xuống bên đường cố gắng gượng dậy để nhặt nhưng quả cam đang rơi trên một bàn tay đưa ra nhặt hết những quả cam lại cho cô, Tư Lam lúc này ngước mặt lên nhìn là người hàng xóm mới của cô."Hôm nay đúng là ngày thật tuyệt vời" Tư Lam thầm nói trong bụng."Của cô đây" người đó đi đến đỡ cô dậy và đứa túi cam cho cô."Cám ơn anh" Tư Lam ngượng ngùng nhận lấy, không ngờ khi nhìn gần mới thấy kỹ từng đường nét trên khuông mặt chung là hoàn hảo, giọng nói trầm ấm khiến cô bị u mê rồi, phải làm sao thoát ra khỏi sự u mê này đây."Cô không sao chứ?" Người đó thấy cô đờ người ra liền vỗ nhẹ vai của cô."Tôi phải vào nhà rồi cô tự đi được đúng không?""À, ừm đúng rồi anh vào nhà đi" lúc này Tư Lam mới hoàn hồn trở lại nếu anh không gọi cô không biết cô cứ ở trên chính tầng mây không biết khi nào mới chịu xuống Lam quay trở về nhà nhảy lên chiếc giường thân yêu của mình, ôm lấy gối sau đó tưởng tại khung cảnh lúc nãy, cứ như là hoàng tử vậy."Đẹp trai, giọng nói trầm ấm, dáng người cao, ôi.... sao đủ tiêu chuẩn thế này"Cô ôm chiếc gối lăn lộn qua lại, khoảng một lúc sau mới định thần lại mà xuống bếp nấu cơm, suýt nữa cô quên cái bụng đang kêu gào của mình nấu, Tư Lam vừa gọi điện thoại với cô bạn thân của mình tâm sự, mọi chuyện trên đời cô đều tâm sự với cô ấy."Sao đẹp trai lắm sao?" Tiêu Phàng nghe đẹp trai cô cũng sáng mắt lên."Đẹp lắm hôm nào qua nhà tôi đi!!""Tôi cũng muốn thử xem người đó đẹp đến cỡ nào mà khiến cậu u mê đến như vậy"Trò chuyện suốt cả buổi cuối cùng cơm và đồ ăn cũng chín, Tư Lam vừa nấu đồ ăn vừa gọi điện thoại phải nói là quá cao siêu, nếu người khác mà không tập trung là sẽ bị khét ngay nhưng những chuyện này sao làm khó cô cho có nấu dư một phần, nhìn rất thơm ngon và đẹp mắt trang trí cho món ăn trông đẹp mắt rồi cô hít một hơi thật sâu sau đó mở cửa đi sang nhà của người hàng nhẹ gõ cửa, nhưng không nghe thấy tiếng trả lời lúc này thất vọng định đi về thì cánh cửa liền bật mở, hai má của cô bắt đầu đỏ ủng lên vì người hàng xóm đẹp trai này của cô mới tắm quấn chiếc khăn tắm ngang người, những giọt nước đang chảy xuống từ tóc xuống yết hầu gợi cảm của anh, body nói chung là cực Lam khẽ nuốt nước bọt, mơ màng chìm trong ảo mộng đầy màu hồng của mình liền bị giọng nói của anh làm mình giật mình."Có chuyện gì vậy?""A... chào anh, tôi là người ở cạnh nhà anh, anh mới chuyển đến đúng không? Lúc nãy anh có giúp tôi nhặt đồ đấy anh nhớ không?" Tư Lam nhẹ gãi đầu nói."Ừm, không có gì, chuyện nhỏ nhặt thôi, nếu không có gì thì tôi vào nhà đây" người hàng xóm này của cô đúng là lạnh lùng thật lúc nãy còn nhặt đồ giúp cô giọng nói thì trầm ấm cứ nghĩ dễ gần lắm nhưng cô hoàn toàn sai rồi."Đợi đã" Tư Lam thấy anh định đóng cửa lại liền chặn ngang cửa."...." anh nhìn cô với ánh mắt không mấy hài lòng."Tôi có nấu vài món, anh nhận lấy đi, coi như làm quen""Được rồi cám ơn""Anh tên gì vậy?""Tôi tên Thái Trạch Dương""Tôi tên Tư Lam rất vui được làm quen" Tư Lam đưa tay ra muốn bắt tay với anh nhưng anh nhìn cô từ trên xuống dưới sau đó liền bắt tay của cô rồi quay đi."Không có chuyện gì nữa thì tôi vào trong đây" nói xong Thái Trạch Dương liền đóng rầm cửa lại, mặt của Tư Lam lúc này rất hụt hẫn đúng là tính cách trái với ngoại hình. Một người vợ bị béo phì trầm trọng ở tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc gần đây đói bụng, nửa đêm lén lút chạy ra ngoài mua chân gà rán. Khi người chồng phát hiện, anh đã giật lấy chân gà từ tay vợ và ném chúng xuống đất khiến hai bên xảy ra xô chồng đi ăn đêm, vợ béo phì bị đánh ngay giữa trong tích tắc người phụ nữ đã bị chồng xô ngã xuống đất. Người chồng thấy vợ ngã liền ngồi đè lên người vợ chửi rủa "Cô muốn bỏ tôi và con gái đi sớm như thế sao? Hả? Bệnh tật đầy người không cần sống nữa phải không?".Người vợ cũng không phải đèn cạn dầu, dù bị đẩy ngã xuống đất nhưng miệng vẫn không ngừng mắng chửi chồng. Thấy vợ càng ngày càng nói quá đáng, người chồng tức giận đến mức giơ tay định đánh vợ một cái thật đau nhưng không ngờ, cái tát đó cuối cùng anh lại giáng xuống chính khuôn mặt của lực vì không thể nói được vợ, người chồng hung hăng tát chính mình thêm vài cái rồi đứng dậy bỏ khi chồng rời đi, người phụ nữ nằm trên mặt đất, vì quá nặng nên dù cố gắng tự mình đứng dậy, cô vẫn không thể làm điều đó. Một người qua đường đã chứng kiến ​​toàn bộ câu chuyện và tốt bụng tiến lại đỡ người phụ nữ dậy. Đứng được lên, người phụ nữ nặng gần 100kg vẫn không thể ổn định cơ thể, toàn thân run rẩy khi bước đi, khiến nhiều người không khỏi ngán Chinatimes "Giận nhau rồi à?" Tiêu Phàng hỏi."Không có, chỉ là từ bỏ rồi" Tư Lam nói với khuông mặt rất bình khi tiếng chuông reo lên, Tư Lam đi ra ngoài cùng với Tiêu Phàng định mua nước uống thì liền bị Thái Trạch Dương kéo cô lôi đi trong sự ngỡ ngàng của Tiêu Phàng."Thầy buông em ra!!" Tư Lam bị anh lôi đến phòng giáo viên, cô nhìn xung quanh không có ai để kêu cứu cả, bị anh lôi vài trong khoá cửa bế cô đặt lên bàn hai tay giam lõng cô, mặt đối mặt, Tư Lam cố đẩy anh ra nhưng sức của cô không đấu lại anh hoàn toàn vô dụng."Sao lại muốn trốn tôi?""Thầy không thích em thì em cũng không muốn phí công theo đuổi thầy nữa, em mệt rồi" Tư Lam trợn tròn mắt nói."Không cho phép trốn,nghe rõ không, tôi muốn em lo học chứ không muốn em chơi trò trốn tìm với tôi em hiểu chứ?" Thái Trạch Dương nghiêm túc nói."Nhưng mà..." Tư Lam vừa định nói thì bị anh ngăn lại bằng môi của anh, Tư Lam ngạc nhiên mở to mắt nhìn anh, từ khi nào anh trở nên bá đạo như vậy."Đừng nói nữa, tôi đang đợi em lớn để hỏi cưới em đây, nên nhanh lớn nhé đừng để tôi phải đợi" Anh rời môi cô thì thầm nói."Ý thầy là sao?" Tư Lam lúc này chưa hiểu lắm, sao anh thay đổi nhanh vậy."Đồ ngốc, vẫn chưa hiểu sao? Tôi thích em" anh khẽ xoa đầu Lam lúc này không thể nói nên lời, cảm xúc vui không thể tả nổi, hai má cô ửng hồng lên, đưa tay ôm lấy anh thật chặc."Lần sau, đi gặp ba mẹ anh với tư cách là bạn gái thực sự của anh được chứ?" Thái Trạch Dương nhẹ đưa mặt lại gần cô."Được, vậy có phải chúng ta bây giờ đã hẹn hò rồi không?" Tư Lam gãi đầu nhìn anh."Đồ ngốc, đúng rồi" Nghe tiếng chuông vào học vang lên anh nhẹ buông cô ra."Về lớp đi!! Ra về đợi anh ở cổng" Thái Trạch Dương nói rồi rời đi, Tư Lam lặng lẽ quay về Phàng vừa nhìn thấy cô liền lo lắng chạy đến, làm như cô bị Thái Trạch Dương vừa khủng bố vậy."Sao rồi? Thầy ấy làm gì cậu?""Người ta tỏ tình với tớ rồi đó" Tư Lam nói rồi tung tăng đi vào lớp, Tiêu Phàng đứng hình vài giây nghe như sét đánh ngang tai, phải nói là Tư Lam của cô lợi hại hôm đó, tâm trí của Tư Lam chỉ có Thái Trạch Dương, chỉ mong mau ra về để được gặp anh, thật tiếc vì hôm nay Thái Trạch Dương chỉ dạy có một chuông reo lên, cuối cùng cũng đến giây phút mà cô chờ đợi nhất rồi, Trí Nam thấy cô đứng ở cổng mà không về liền chạy xe đến."Sao cậu không về?""Tớ đợi bạn của tớ""Tư Lam, tớ có chuyện muốn nói với cậu, tớ...." Trí Nam ấp a ấp úng làm Tư Lam cũng tò mò."Sao?" Tư Lam nhìn cậu, làm cậu hơi rung không thể nói được."Tớ phải đi rồi có gì nói sau nhé" Tư Lam thấy chiếc xe của Thái Trạch Dương đậu từ xa thì liền chạy đi, Trí Nam hơi thất vọng bản thân mình vì không nói ra Tư Lam bước lên chiếc xe sang trọng ấy, cậu rất muốn biết người trong xe là ai, có quan hệ gì nhìn chiếc xe rất quen nhưng không Lam vừa bước lên xe nhìn ánh mắt của anh cô khẽ rùng mình, anh quay sang nhìn cô trầm giọng nói."Sau này em có thể đừng tiếp xúc với người con trai khác được không?" Anh nắm lấy vai cô quay sang đối diện với mình."Anh sao vậy?" Tư Lam bĩu môi nói."Em không biết sao?" Anh nhướng mày nói."..." Tư Lam lắc đầu."Em thiệt là đại ngốc, thả thính thì giỏi còn suy nghĩ của anh em chẳng biết gì cả" Thái Trạch Dương buông cô ra lái xe đi."Em xin lỗi, nếu anh thấy em ngốc chúng ta không hợp nhau có thể chia tay" Lời nói của cô làm anh dừng xe lại, nắm chặc vai của của cô."Không cho phép em suy nghĩ như vậy, thật ra là anh đang ghen!! Em biết không" Thái Trạch Dương kéo cô lại gần hôn khẽ lên môi cô, kể từ khi anh thừa nhận thích cô anh đã chủ động hơn rồi, Tư Lam hạnh phúc ôm lấy anh đáp lại nụ hôn của anh."Em biết rồi, sẽ không tiếp xúc người con trai nào khác ngoài anh được không" Tư Lam nũn nịu nói."Ngoan, anh đưa em đi về gặp mẹ, mẹ nói nhớ em rồi" Phần 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước. Cô sang mĩ học 5 năm, thời gian trở về nhà rất ít, cô thật sự rất nhớ nhà. Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong, còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước. Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm, không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất, mình nhớ mọi người lắm rồi. Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy – Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi – Sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ tò mò, tò mò Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra, mắt mũi tái mét – Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác – Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm – Đánh nhau? – Ừ! Thôi tôi đi đây – Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết. Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau, làm cản trở việc về nhà của ta. Sợ qúa đi mất run run Thảo quyết minh bước chậm chạp, rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm trạng lo lắng sợ hãi. Khi cô vừa đến nơi thì trông thấy 1 cảnh tượng vô cùng đáng sợ. Phải đến 30 người đàn ông nằm la liệt, máu me đầm đìa dưới chân 1 tên nhìn rất lạnh lùng độc ác, hình như hắn ta còn nhếch mép cười nữa ghê qúa đi mất – Trời ơi ! Gì thế này. Nhìn sợ qúa ! Sao nhiều người bị thương thế này. Mà sao không thấy công an, cảnh sát, bảo vệ nào đến can thiệp chứ. Bọn họ đâu hết cả rồi? Sao lại để tên độc ác lạnh lùng kia ngạo mạn thế chứ Mà hình như hắn ta đang nhìn xung quanh, chẳng lẽ hắn ta muốn diệt khẩu nhân chứng. Không được mình phải chuồn thôi, nếu để hắn ta bắt được thì chết là chắc. Nghĩ đến vậy cô vội vàng chạy mất không giám quay đầu lại Bạch bối phong vô cùng tức giận cùng tức giận. Ai muốn đi đón vợ tương lai mà cũng không yên. Lũ khốn này không biết tự lượng sức mình, nghĩ anh đi 1 mình thì có thể giết được anh sao. Mơ tưởng. Giải quyết xong bọn ngu xuẩn kia, anh liền vội vàng chạy đi tìm vợ nhưng tìm mãi không thấy. Cô chạy đi đâu rồi ? Bạch bối phong đang lo lắng vì không tìm thấy thảo quyết minh. Thì đột nhiên anh có điện thoại gọi tới. Là của bố mẹ vợ tương lai – Alô! Bác ah – Bác gọi đến báo với cháu, quyết minh đã về đến nhà rồi! Hai đứa bị lạc mất nhau hay sao mà nó lại về một mình thế ? – Vâng ! Em ấy về nhà an toàn là cháu yên tâm rồi – Mai cháu qua nhà bác chơi nhé – Vâng. Cháu chào bác. Bạch bối phong thở phào nhẹ nhõm, may cô đã về nhà an toàn lên anh cũng yên tâm. Quay trở về gia đình thảo quyết minh – Ba mẹ nói gì cơ, ba mẹ muốn con về nhà để lấy chồng – Đúng vậy – Nhưng con có biết anh ta là ai đâu – Con yên tâm đi, đó là người rất tuyệt vời đấy. Mẹ có hình của con rể tương lai đây này, con xem đi – Hả? Là anh ta à ! Tên đáng sợ này. Ba mẹ đây là người tuyệt vời mà ba mẹ nói sao? Hắn ta là con qủy hút máu người đấy ! Con không lấy tên độc ác đấy đâu. – Con nói linh tinh gì thế. Con rể mà biết được sẽ buồn lắm đấy. – Kệ anh ta ! Con không lấy đâu! – KHông muốn cũng phải lấy, không được bướng bỉnh – Mặc kệ con không lấy đâu. Nếu bố mẹ muốn thì tự đi mà lấy. Nói rồi cô tức giận bỏ đi lên phòng – Tức chết mình mà. Bắt mình lấy tên độc ác đó chẳng khác nào muốn mình chết sớm. Mình không muốn cuộc đời tươi đẹp của mình kết thúc ở đây đâu. Làm sao bao giờ, mình không thể rơi vào miệng cọp được suy nghĩ, suy nghĩ Ah mình nghĩ ra cách rồi. Phải trốn thôivội vàng lấy va ly. Trốn là cách tốt nhất để thoát chết. Ba mẹ đừng trách con không nghe lời nhé. Tại ba mẹ ép con trước. Có gì ba mẹ tự giải quyết con đi đây. Tạm biết. Ôi cuộc sống tươi đẹp của ta, ta tới đây Bạch bối phong đang xem xét tài liệu thì điện thoại gọi đến – ALÔ! – Bối phong ah ! Quyết minh bỏ trốn rồi – Bỏ trốn, tại sao cô ấy lại bỏ trốn – Nó không muốn lấy cháu – Vậy ah ! Bác yên tâm cháu sẽ cho người tìm cô ấy về, bác không phải lo đâu – Vậy là bác yên tâm rồi, chào cháu. Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện. Anh liền gọi điện đi – ALÔ anh hai ạ – Cậu cho người đi tìm chị hai tương lai về đây cho tôi. Cô ấy trốn rồi – VÂNG. Chi hai giỏi thật đấy, giám trốn cả anh hai – Im miệng, đi làm nhiệm vụ đi – Vâng Bối phong vô cùng tức giận, E giám bỏ trốn vì không muốn lấy tôi sao. Vậy em đừng để tôi bắt được em.

vợ em đừng trốn tôi