Hàng hiên sáng tinh mơ lại mở mắt nét yêu đậm nồng, có lẽ bấy lâu vẫn ngủ sâu. Bữa hôm ấy có hai kẻ dấn thân vào thứ hiểm nguy, thứ độc địa hơn cả của loài người- duyên nợ. Một món quà nôn nao trong tay, cả hai quyết định va vào nhau thêm lần nữa. THỰC HÀNH BÀO CHẾ I. Tính toán: 1. Tính lượng chất đẳng trương hóa: - Công thức Lumiere-Chevrotier: 0,52 − |∆tA| 𝑥= |∆t1%| Trong đó x: lượng chất đẳng trương hóa cần thêm vào ∆tA: độ hạ băng điểm của dd nhược trương ∆t1%: độ hạ băng điểm của chất dùng để ĐTH Nguyên nhân khiến chó bị đục thủy tinh thể. Bình thường ống kính trong mắt được duy trì ở tình trạng cân bằng với tỉ lệ 66% nước và 33% protein. Khi hệ thống cơ sinh học trong ống kính bị hư hỏng, hệ thống bơm này bắt đầu thất bại trong việc giữ cân bằng. Nếu như Sao Hỏa cho biết cách chúng ta tiếp cận đối tượng thì Sao Kim sẽ phác họa "người tình trong mộng" của bạn. Ngoài ra nó còn cho biết nét quyến rũ của bạn nằm ở đâu trong mắt người khác. Dễ hiểu hơn thì Sao Hỏa sẽ như con thiêu thân lao đầu vào tình yêu bất chấp, còn Sao Kim đóng vai trò như "thợ câu" thả thính để thu hút đối tượng đó. nước mắt. Khi nhỏ thuốc người ta dùng tay. vành hai mí, bảo người bệnh nhìn lên, nhỏ. một giọt thuốc vào góc trong cùng đồ mí dưới. Thuốc nước. Sau khi nhỏ vào mắt khoảng . thuốc sẽ. ngấm vào kết mạc, sau .. thuốc. ngấm vào giác mạc. 3 phút, 8 - 10 phút. Máy đo chính xác nồng độ cồn trong rượu, chính xác, dễ sử dụng . Chỉ cần nhỏ 1 giọt rượu nhỏ lên bề mặt kính, sau đó dùng mắt kiểm tra vạch chỉ của độ rượu. Xem thêm: Hướng dẫn chi tiết cách sử dụng máy đo độ rượu wbhiS. Số chương Chưa biếtVăn ánDiệp Mông đào hôn. Ngay vào đêm diễn ra hôn lễ, cô đã khăn gói chạy tới Bắc trai vì thế trên Wechat đăng rất nhiều bài viết, lại còn làm tiệc chia tay độc thân tại nhà nữa..Diệp Mông không muốn nhìn thêm phiền, cho nên dứt khoát kéo đen anh ta, thái độ rõ ràng mặc kệ anh làm gì thì làm, bà đây ứ care...Để ép Diệp Mông quay về thành phố Y, ông anh này dùng hết mọi thủ đoạn, gì mà giấy ly hôn, giấy khám bệnh nan y hấp hối sắp chết không qua khỏi đều được đem ra xài… vân vân và mây Diệp Mông vẫn chẳng mảy may quan tâm, vẫn cứ vui vẻ sống ở Bắc khoảnh khắc Wechat Đúng là cô gái tâm địa sắt đá.“Vào khoảnh khắc bạn nhìn rõ tình nồng, tình nồng cũng bao trùm lên mắt bạn.”Nguồn Tags Mới cập nhật Fan tương tác Có thể bạn sẽ thích Cuộc sống trêu trọc chó mèo của Nhị Nữu 4124 lượt đọc Cô Nàng Hợp Đồng 2173 lượt đọc Vương Phi Thiên Tài 1315 lượt đọc Mua Được Nam Bảo Mẫu 541 lượt đọc Ông Xã Ác Ma Của Tôi 2831 lượt đọc Nguyện Ước Được Như Đôi Chim Câu 148 lượt đọc Số truyện 6 Số từ 1675911 từ Tham gia 2313 Xem thêmCùng tác giả Người Đàn Ông Bước Ra Từ Ngọn Lửa Ngôn Tình điểm Thể loại Hiện đại, sủng, thanh mai trúc mã, showbiz, HEConverter NgocQuynh520Editor Lạc ThầnNăm Nam Sơ mười sáu tuổi, khi ngôi nhà đang rực lửa thì cô lại bị nhốt trong phòng của mình. Khi Lưu tủ sách Năm Xuân Thứ Hai Mươi Tám Ngôn Tình điểm Thể loại Hiện đại, HEEdit LuChan, Qin ZồMột câu chuyện tình yêu bắt nguồn từ ghế nhà trường, thanh mai trúc mã, cùng nhau trãi qua những khó khăn trong cuộc cấp ba, Vu Hảo Lưu tủ sách Trao Em Thế Giới Lý Tưởng Ngôn Tình0 điểm Editor LuChan & Qin ZồSpell checker Triệu Ngọc Trâm, Gia NghiênThể loại Hiện đại, HEChuyện tình yêu của cả hai nhân vật được diễn ra từ thời học sinh cho tới sau này, nhưng lúc đầu Lưu tủ sách Bí Mật Nơi Góc Tối Ngôn Tình điểm Editor Qin Zồ + LuChanProofreader Hoai Tran, Bùi Giang, littlegnudThể loại Thanh xuân vườn trường, HESố chương 86 + phiên ngoạiTình yêu của những năm tháng thiếu thời hệt như một cơn gió, Lưu tủ sách Từng Nghe Giọng Nói Của Anh Ngôn Tình điểm Thể loại Hiện đại, tinh anhĐộ dài 71 chươngChuyển ngữ Team edit Lâm NguyệtBiên tập Hiên Viên Dạ NguyệtTô Trản trở về lại Nhã Giang nhiều năm sau đó, nhưng lần này cũng lại Lưu tủ sách Truyện đề cửĐô thị 「Kỳ Huyễn」Thiên Tài Triệu Hồi Sư 「Tiên Hiệp」Tiên Tuyệt 「Tiên Hiệp」Vạn Đạo Long Hoàng 「Trò Chơi」Chuông Gió 「Võ hiệp」Ta Muốn Làm Thiên Đao 「Đô Thị」Giậu Mồng Tơi Năm Ấy 「Huyền Huyễn」Phi Thăng Chi Hậu 「Tiên Hiệp」Cầm Đế 「Tiên Hiệp」Ma Long 「Tiên Hiệp」Phong Nghịch Thiên Hạ Thế… Thế này… Thế này quá kích thích nghề anh điêu luyện như vậy, chắc chắn không phải là lần đầu. Trong lòng các cô gái thất vọng, hoảng sợ các ngoài rất yên tĩnh, không có tiếng động nào, tất cả mọi người ngơ ngác nhìn nhau, dường như nhìn thấy bản mô phỏng trai đểu tán gái trong sách giáo khoa được tái hiện trước mắt vậy, hơn nữa rất muốn được hóa thân thành Diệp Mông.“Xem như tôi mất tam quan rồi. Thao Ương Ương, cậu nghĩ cách lắp camera trong nhà anh trai đi, tôi nghĩ mình không thể bỏ qua màn phát sóng trực tiếp này.” Một cô gái đau lòng lên Minh Tiêu cảm thấy phiền phức “Có phải phụ nữ các cô đều chỉ nhìn mặt mũi không?”… …Lời vừa dứt, “lạch cạch…”Khi tất cả mọi người đang nín thở tập trung, màn hình đột nhiên tối sầm đi. Tiêu rồi, bị phát hiện rồi. Quả thực, giây tiếp theo, Thao Ương Ương nghe thấy tiếng từ từ chuyển động từ nhà kho phát ra, trong đầu phút chốc lướt qua con ngựa cỏ bùn khuyết tay mất chân, sau đó nhanh tay lẹ mắt ném di động xuống đáy ghế sofa. Mặc dù vừa rồi họ xem thấy lòng đầy căm phẫn, thậm chí còn muốn lao vào dạy dỗ Lý Cận Dữ, nhưng nhìn trộm ít nhiều cũng có chút đuối là một đám người chạy tán loạn, người thì giả ngủ, kẻ thì giả chơi game, người lại vờ ăn đồ nướng, chỉ có một mình Câu Khải ngồi bất động trên sofa hút nướng đã ăn sạch hết rồi, trên bàn chỉ còn mấy cây ghim trống rỗng. Sau đó Thao Minh Tiêu vô cùng bình tĩnh, nhìn em gái mình đang hoang mang, không ngờ hắn nhặt lại cánh gà vừa rồi vứt vào sọc rác. Thao Minh Tiêu vừa định mắng “Đồ thiểu năng”. Kết quả cánh cửa phía sau có tiếng “cạch” mở cửa, hắn tức thì không nói tiếng nào vơ chiếc áo khoác trùm lên mặt mình nẳm giả bước chân ngày một gần hơn, Thao Minh Tiêu cảm thấy bụng mình thật nặng nề, hắn không dám vén áo ra, sợ xanh mặt dùng tay mò mẫm, là máy ảnh, vẫn còn nóng Ương Ương cẩn thận từng li từng tí gặm nhắm cánh gà vừa nhặt từ sọc rác ra, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, thật sự quá kích thích, trên môi anh Dữ vẫn còn dính son của chị Mông, hình như trên cổ cũng có. Chị Mông cắn cổ anh rồi hả? Ôi, có phải chị ấy sắp vào giai đoạn cao trào rồi không? Có chút vô liêm sĩ muốn xem bù đoạn tiếp Cận Dữ không có biểu cảm gì, áo sơ mi vẫn buông thỏng ngoài quần tây, chỉ là nút áo có hơi gài loa qua, anh một tay đút trong túi, một tay đưa về phía Thao Ương Ương “Đưa di động đây.”Thao Ương Ương câm lặng mò di động từ dưới ghế sofa ra, ngoan ngoãn đưa cho Cận Dữ vài thao tác xóa sạch, ném trả lại cho cô, tay còn lại cũng đút vào túi quần “Bản sao đâu?”Thao Ương Ương thành thật khai báo “Vẫn chưa kịp lưu lại bản sao.”Lý Cận Dữ ừ một tiếng rồi xoay người rời đi. Và lúc đi qua chỗ Câu Khải, lại nghe Câu Khải trêu đùa nhạt nhẽo hỏi một câu “Lý Cận Dữ, cậu không định giải thích sao?”Tất cả mọi người đồng loạt nhìn sang, hình như đều không ngờ người trước giờ kiệm lời như Câu Khải lại mở miệng hỏi một câu thẳng thừng như vậy. Lòng bàn tay Thao Ương Ương đẫm mồ hôi, cô rất sợ anh Dữ và Câu Khải gây nhau, sau đó cô lại lén nhìn vào nhà kho được mở hờ kia, chị Mông không định ra nói giúp anh Dữ sao?Lý Cận Dữ cúi đầu nhìn qua Câu Khải, không hề nhìn ra chút quẫn bách gì bị bắt tại trận hay nhìn trộm, ung dung hỏi ngược lại câu “Giải thích cái gì? Anh là chồng của chị ấy sao?”Trong lòng Thao Ương Ương thậm chí cảm thấy Vừa rồi nếu anh Dữ và chị Mông ở trong đó làm gì rồi, chắc lúc anh Dữ ra đây cũng sẽ không cảm thấy khó chịu, trên mặt vẫn bất biến, lạnh nhạt bình tĩnh, không vui không buồn, giống như mô hình người nộm bằng nhựa vậy, hoàn toàn không để ai nhìn ra cảm xúc. Thao Ương Ương thật sự rất tò mò, liệu anh Dữ có biết ghen không, biết giận không, có đánh người không? Liệu có nhớ một ai đó đến phát điên không?Lý Cận Dữ dùng mu bàn tay từ từ chùi đi vết son ở khóe môi, giống như vừa mới đánh nhau với người khác, bình tĩnh lau đi vết máu ở khóe miệng vậy. Cúi đầu nhìn xuống mu bàn tay đều là son, nói “Chẳng có gì để giải thích cả, chỉ là không kiềm chế được nên hôn chị ấy. Chỉ do tôi cưỡng bức thôi, chị ấy rất yêu chồng mình, không có ý định ngoại tình với tôi.”Câu Khải “… …”Thao Minh Tiêu mắng chữ A mồm chữ O, buộc miệng hỏi một câu “Cậu thật sự thích Diệp Mông hả?”“Cũng tạm, thường thôi.” Anh đáp như vậy, lau sạch vết son trên môi, lại dùng tay chùi đi vết son trên cổ, nhìn vào cũng đúng là bình thường thật. Sau đó anh lại đút tay vào túi quần, thật sự là bộ dạng bất cần đời, nhưng vẫn rất phong độ lịch lãm nhắc nhở một câu “Con người tôi chính là như vậy, đẹp thì nhìn thêm một chút. Muốn tám chuyện, muốn mắng, mắng mình tôi là được, đừng mắng chị ấy. Nếu không, gặp nhau ở núi Cửu Môn.”Mẹ kiếp! Đẳng cấp trai đểu điển hình là đây!… …Hai người lái xe về thành phố. Dọc hai bên đường là cây Bạch Dương sắp xếp cách nhau đều đặn, nhìn như người canh gác của thành phố, đứng vững trong gió từ ngày này sang ngày khác. Đường ngoại ô vào lúc năm giờ sáng, không một bóng người, rất yên ắng, không có sự huyên náo của ban ngày, đèn đường hòa lẫn ánh sáng trắng đục của bầu trời, phát ra sự ấm áp dịu đoạn đường chỉ có một chiếc xe của họ, đợi khi dần dần tiến vào trong thành phố, lại trở nên phồn hoa, đông này mới năm giờ rưỡi sáng, Diệp Mông nhìn sang người đàn ông ngồi ở ghế lái phụ suốt đường vẫn giữ im lặng kia, đột nhiên hỏi một câu “Cậu thật sự không biết trong căn phòng đó có camera? Vừa rồi Lê Thầm có nói với cậu mà.”Lý Cận Dữ cả đêm không ngủ, có chút buồn ngủ, ngồi ở ghế lái phụ nhắm mắt dưỡng thần, nghe thấy cô nói, mí mắt cũng không mở ra, nhưng ngữ điệu lại có sự khiêu khích kỳ lạ “Vậy nếu chị đã biết rồi, tại sao còn để tôi hôn? Chị cố tình hả?”“Cậu đừng cãi chày cãi cối.” Chẳng phải cũng tại vì đêm qua đua xe quá phiêu rồi sao, cô hoàn toàn quên béng chuyện này, Diệp Mông vô thức xoay vô lăng, cho xe chạy ra ngoài “Nói thật thì chắc do tuổi tác tôi lớn thật rồi, trong vài giây trước khi cậu đi qua đây, trong đầu tôi vẫn nhớ rõ chuyện này, kết quả lúc cậu ôm lấy tôi, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng rồi.”Lý Cận Dữ mở mắt ra, vờ ra vẻ ngạc nhiên nhìn cô “Sức hút của tôi lớn như vậy sao?”“Đừng có chiếm được lợi lộc còn ra vẻ vô tội nữa.” Diệp Mông trừng anh “Có phải cậu cố ý không? Đến tôi còn biết Ương Ương đang định tỏ tình, rõ ràng đã nghe thấy lời Lê Thầm nói.”Lý Cận Dữ cười cười, giơ tay vặn nhỏ âm của đài phát thanh, nhìn điệu bộ rất không tập trung, nhưng lời nói lại rất thành khẩn “Thật sự không có, lúc đó chị nói chị muốn đua xe, trong đầu tôi không còn chứa được thứ gì khác nữa, Lê Thầm đã nói gì với tôi, tôi thật sự không nghe lọt tai. Tôi biết Ương Ương định tỏ tình…”“Ừ, Ương Ương.” Diệp Mông liếc sang anh.“Thao Ương Ương.” Lý Cận Dữ ho khụ một tiếng, trịnh trọng nói “Biết được cô ấy định tỏ tình là vì Thao Minh Tiêu hôm nay bất thường quá, nên tôi đoán được.”… …Đợi khi xe từ từ chạy vào khuôn viên Phong Hối, Diệp Mông tìm chỗ đậu xe, suy nghĩ một lúc vẫn quyết định góp ý “Hay là công khai đi, tôi thật sự lo họ hiểu lầm cậu.”Lý Cận Dữ vừa mới ngủ dậy, trong đầu chưa tiếp thu kịp, tựa vào ghế lái phụ nhắm mắt định thần lại, giọng khàn khàn mang theo chút mệt mỏi do thức đêm “Không hiểu lầm chị là được, tôi chẳng sao cả.”Diệp Mông đắn đo suy nghĩ một lúc, vẫn quyết định lấy di động để trên kệ xe lên “Không được, tôi phải gọi điện nói với Thao Minh Tiêu. Nếu không, họ hiểu lầm cậu là kẻ thứ ba thì phải làm sao đây?”Kết quả bị ai đó một tay đoạt đi, tiện tay ném ra ghế ngồi phía sau. Lý Cận Dữ gở dây an toàn ra, nghiêng người qua, đầu cũng nghiêng sang, tựa vào ghế lái, biểu cảm mang theo sự biếng nhác vừa mới thức dậy, móc tay về phía Mông cũng nghiêng sang tựa vào, hai người mặt đối mặt, nhìn nhau. Lý Cận Dữ cả đêm qua không ngủ, hình như thật sự buồn ngủ, mắt lại nhắm lại, biếng nhác nói “Tôi làm kẻ thứ ba của chị, không kích thích sao?”Lúc này trời đã bắt đầu sáng hẳn, cây lựu trong vườn nhà Lý Cận Dữ dường như đang nhú ra chồi non xanh ngắt, hoa Nguyệt Quý Thư ở góc tường cũng nở ra sắc vàng tươi, hấp thu hạt sương buổi sớm. Chắc do có mở máy lạnh, kính xe có phủ một lớp sương mỏng, cũng không trở ngại gì đến sự sáng trong bên ngoài, sông núi rõ Mông giật nảy mình, mở miệng nói “Bảo bối, cậu có phải bị biến thái không?”“Phải.” Anh sao cũng được “Còn có thể biến thái hơn nữa kìa.”“… Tôi làm bồ nhí của cậu còn kích thích hơn, cậu có muốn không?” Diệp Mông hỏi Cận Dữ cười muốn ngất “Tôi không định công khai, tôi cũng không muốn họ hiểu lầm chị ngoại tình, chuyện ngày hôm nay hoàn toàn là ngoài ý muốn. Lúc đó nếu không phải tôi bị chị chọc tức, thì cũng sẽ không phớt lờ lời của Lê Thầm. Nếu tôi biết trong đó có camera, tôi chắc chắn sẽ không theo chị vào trong đó. Họ cũng chỉ tám vài ngày thôi. Chỉ cần tôi không tìm chị nữa, Thao Minh Tiêu và Câu Khải cũng sẽ nghĩ tôi lúc đó chỉ là nhất thời manh động mà thôi. Vậy nên thời gian này, nếu chị có nhớ tôi, chắc phải kiềm nén rồi.”“Được.” Diệp Mông đã bị thuyết Cận Dữ choàng qua cổ cô, kéo đến trước người anh, mút vào cổ cô một lúc “Ngoài vụ án của mẹ chị, trong tay tôi còn có năm mươi phần trăm cổ phần của ông ngoại, mẹ tôi sẽ không chịu để yên vậy đâu. Hiện giờ trong nhà rất loạn, tôi không muốn chị bị xoáy vào. Đợi khi chuyện này kết thúc, chị muốn gì, tôi cũng thuận theo ý chị.”Diệp Mông bị ép chấp nhận nụ hôn của anh, ấp a ấp úng nói “Tôi hiểu suy nghĩ của cậu, cậu chỉ vì muốn bảo vệ tôi.”… …Thực ra Lý Cận Dữ không rõ việc dùng miệng và dùng tay để thỏa mãn cho đàn ông rốt cuộc có gì khác biệt, anh chỉ vô tình nghe Thao Minh Tiêu nhắc đến, nếu phụ nữ chịu dùng miệng với người đàn ông đó, chứng tỏ người phụ nữ thật lòng yêu người đàn ông đây lúc Diệp Mông không đồng ý, anh còn cố ý trêu ghẹo cô. Bây giờ Diệp Mông đồng ý rối, anh lại cảm thấy cảm giác không được chân thật lắm, bắt đầu làm bộ làm người vừa vào đến cửa, chủ để rõ ràng, vảo thẳng phòng vệ Mông chưa hôn được bao lâu, độc thân tác chiến liền ngồi xổm xuống, Lúc đó Lý Cận Dữ cũng rất kiềm chế và kiên trì cản lại, âm giọng khàn khàn lẫn dục vọng chết người kia, lại mở miệng nói “Hay là thôi đi.”Khi Diệp Mông bất chấp ngồi xổm dưới đất, chuẩn bị tháo dây nịch ra, từ khe giữa của hai chân Lý Cận Dữ, cô nhìn thấy trong bồn tắm có một cái đầu trọc ngoi lên, cô bị dọa cho suýt chút đã kêu thất thanh rồi. Nhưng cô vẫn giữ được bình tĩnh, lấy tay chọt chọt đùi của Lý Cận Dữ, ám chỉ anh nhìn ra Cận Dữ đang vịn cánh cửa, quyết định quay ra sau nhìn, giọng trong phút chốc lạnh nhạt đi, trong suốt như nước “Anh ở đây làm gì?”Gần đây Châu Vũ cũng gặp những chuyện một lời khó nói hết, Lương Vận An muốn lợi dụng mối quan hệ giữa cậu và “Dẫn Chân đại sư”, đào tạo Châu Vũ thành nội gián trong tay mình. Mấy ngày nay, Châu Vũ ngày ngày bị Lương Vận An kéo đến những nơi mà “Dẫn Chân Đại Sư” có thể sẽ xuất hiện đóng quả mệt đến mức ngồi trong phòng vệ sinh giặt đồ, giặt sao ngủ quên trong bồn tắm. Phòng vệ sinh nhà Lý Cận Dữ rất lớn, bồn tắm còn có thiết kế bậc thang, không ai để ý có người nằm bên ra Châu Vũ chưa nhìn thấy gì cả, mơ màng tỉnh giấc, xoa xoa đầu định đi ra ngoài “Chào ông chủ, chào chị Diệp Mông.”Hai người họ đang đứng tựa bên bồn rửa tay, nhường đường cho cậu, Diệp Mông nhìn qua bóng lưng cậu, hỏi một câu “Sao nó lại gọi cậu là ông chủ? Chắc không phải cậu thuê nó làm việc đó chứ?”Một ngày bị phá đám ngắt quãng hai lần, trong lòng Lý Cận Dữ đang bốc hỏa, cả người đều bức rức khó chịu, muốn lôi ra ngoài tạo lại không khí. Anh cúi đầu xuống gài lại dây nịch, quét mắt qua cô, nói “Không thì sao? Tôi mắc gì phải cho nó ăn chực uống chực chứ?”Đợi ngoài cửa vang đến tiếng đóng cửa phòng ngủ, Diệp Mông lại đu lên người Lý Cận Dữ, xoa xoa gương mặt anh, lay lay “Hay là chúng ta về phòng ngủ?”“Ừ.”“Cậu còn muốn không?”“Muốn.” Anh cúi đầu, giọng hậm hực đáp.… …Phòng ngủ của Lý Cận Dữ vẫn sạch sẽ sáng sủa như cũ, chiếc giường lớn màu tối, và một chiếc đàn điện tử đặt bơ vơ ngay đầu giường, còn có một chiếc va li có thể xách đi mọi lúc. Hình như đúng là anh không định ở lại đây lâu hình nhấp nhô của Diệp Mông mềm mại như cành liễu trong gió Xuân, kẹp giữa thân hình săn chắc của đàn ông và cánh cửa, cô gấp gáp quàng lấy cổ anh hôn, Lý Cận Dữ một tay vịn cánh cửa, một tay ôm lấy eo cô, anh cúi đầu trao nụ hôn nồng nhiệt với Mông đang định ngồi xổm Cận Dữ một tay khống chế hai tay cô trên đỉnh đầu, tay còn lại mò mẫm dây kéo của váy cô, đột nhiên bắt đầu có chút không vui đảo quanh lưỡi cô. Diệp Mông có dự cảm, cứ cảm thấy giây phút này hình như anh có gì đó muốn nói, nên quyết định mở mắt cửa sổ chưa kéo lại, sắc Xuân rọi từ cửa sổ sát mặt đất vào, tựa như ánh sáng của Promen, hắc lên người của Lý Cận Dữ, tất cả tội lỗi và hình phạt, dường như trong khoảnh khắc đó đều nhận được sự tha thứ.“Chị ơi.” Lý Cận Dữ dừng lại, đầu gục lên vai cô, ánh mắt nhìn vào gương mặt cô, dừng một lúc, tự giễu nói “Tôi yêu chị.”Giống như đang tự kiểm điểm vậy, dứt lời anh ngẩng đầu biết có phải vì lời anh nói quá nghiêm túc hay do che giấu, vẫn dáng vẻ tự kiêu đó, không có kiểu tình nồng thắm như trong tưởng tượng, ngược lại nó mang theo một chút không gò bó và sự nghênh ngang của chàng thiếu niên, thế mà lại khiến thần trí cô dao Mông không biết phải diễn tả ánh mắt anh lúc đó là như thế nào. Thực ra đến tận bây giờ, ánh mắt của Lý Cận Dữ vẫn ẩn hiện khí thế thiếu niên. Đáy mắt đen láy kia, không phải sự sợ hãi, càng không phải sự nhu nhược hay thứ gì khác, mà là sự cả gan trơ tráo. Cả gan trơ tráo đến mức khiến người ta cảm thấy anh độc lập giữa vạn vật, là vị Thần có thể thao túng năm tháng, đó là ý chí thiếu niên bất tận trong đất trời rực rỡ.“Nếu mẹ tôi lợi dụng chị bắt tôi làm gì đó, thật sự là chuyện gì tôi cũng làm được.” Anh dừng lại một lúc, yết hầu dao động, quay mặt đi nơi khác, giống như sắp khóc “Kể cả đốt nhà, giết người.”Ai còn quan tâm sắc Xuân ngập tràn này chứ. Năm túc xá học viện S, ba cây quạt gió kêu ro ro, từng luồng gió nóng phả ra đập thẳng vào mặt, oi bức đến nỗi cây xương rồng cũng khô quắt khô queo.“Tối mai bên đại học A có trai đẹp mời cơm đấy, tao đã nhận lời thay tụi mày rồi, không ai được phép chuồn cả.”“Mày cấu kết với mấy ông học bá bên đại học A bao giờ đấy?” Có người tiếp lời.“Trùng hợp thôi trùng hợp thôi.” Tiểu Chúc tít mắt cười nói, “Tuy học viện S của chúng ta chỉ là trường hạng ba, nhưng nói gì cũng là khoa báo chí, sau này vẫn có cơ hội trở thành đồng nghiệp với họ mà! Nói không chừng lúc người ta ở bên ngoài làm bản tin, chúng ta cũng có thể cầm máy quay hay micro đứng cạnh nói mấy câu, hơn nữa học bá đại học A rất tốt với đám học dở chúng ta mà!”“Tốt với gái đẹp thì có ——”Không đợi bạn cùng phòng nói hết câu, Diệp Mông im lặng quơ đại mấy cuốn sách nhét vào balo, cũng chẳng thèm kéo khóa, miệng ngậm nước xoay người trốn vào nhà vệ sinh. Tiểu Chúc vội đuổi theo, đập mạnh cửa *rầm rầm* như âm hồn không tan “Không phải tao đã cảnh cáo mày rồi à, tuần tới phải nộp báo cáo thực tập tháng đầu tiên, rốt cuộc mày đã tìm được đơn vị thực tập chưa?”“Lười tìm.”“Mày lười ăn cơm luôn đi.” Tiểu Chúc dẩu học hạng ba là thế đấy, thầy cô hướng dẫn lo lắng bọn cô không tìm được đơn vị thực tập sẽ làm ảnh hưởng đến tỷ lệ đi làm của trường năm nay, nên trước đó mấy tháng đã tìm Tiểu Chúc nhắc chuyện thực tập, có điều điều kiện gia đình Diệp Mông khá đặc biệt nên rất thờ ơ, Tiểu Chúc cũng chỉ biết ấp úng đánh trống lảng với giáo viên hướng dẫn “Có… có thể bạn Diệp Mông tốt nghiệp xong sẽ về quê, nên không định tìm chỗ thực tập ở Bắc Kinh.”Giáo viên nghe thế thì quở trách, lời không hề dễ nghe nhưng lại là thật lòng “Mấy đứa con gái vùng khác như các em không quyền không thế không bối cảnh là đã thua người ta cả một quãng rồi, bốn năm đại học cũng không biết cố gắng, lấy được mỗi cái bằng tốt nghiệp, tìm không được việc lại về quê nhốt mình trong nhà, không biết vì sao cha mẹ mấy đứa phải ngậm đắng nuốt cay nuôi mấy đứa đi học nữa?!”“Bạn Diệp Mông nói, tất cả đều nghe cô chỉ dạy ạ.” Tiểu Chúc trơ mặt đáp, học thói mặt dày của Diệp Mông giống y hệt.“Cái tốt không lo học, chỉ biết học theo Diệp Mông, không mặt không mũi, biến biến biến.” Tuy nói thế, nhưng ngoài mặt cô giáo lại cười.***Trong phòng khám sĩ vẫn chưa đến, ngồi trước bàn khám bệnh là một chàng trai trẻ tuổi tuấn tú phong độ. Rõ ràng đãi ngộ rất khác với Diệp Mông, trước mặt cậu ta đặt một cốc nước nóng hổi – là túi cà phê Nestlé ngâm, “Bác sĩ Lương mới đi họp ở bệnh viện, sắp vào thang máy rồi, cậu đợi một lúc.”“Được, cám ơn.”Cậu hoàn toàn không giống một người bị trầm cảm cần đến tư vấn, lúc mỉm cười trông rất hiền lành, lại còn khôi ngô nên rất dễ khiến người đối diện rung động.“Tôi đã nói là nhìn cậu ấy trông giống bạn của Câu Khải, đúng rồi còn gì.”Câu Khải là bạn trai cũ của bác sĩ Lương. Tuy chia tay trong không vui nhưng Câu Khải là cậu ấm nhà giàu, bạn bè không giàu thì cũng sang lại còn rất đẹp trai, các y tá có Wechat của anh ta thỉnh thoảng cũng lôi ra ngắm trai đẹp coi như bổ mắt. Hoạt động thường ngày của con nhà giàu thật sự không ít. Có điều chàng trai hôm nay tới lại rất ít khi “được lên sóng”, nhưng vẫn bị một y tá tinh mắt nhận ra.“Lợi hại lợi hại, ảnh bị làm mờ mà cô cũng nhìn ra được, sang năm thăng cô lên làm y tá trưởng.”“Đừng mê mẩn quá, sợ cô gặp phải kẻ khốn thôi.”“Cậu ấy không giống vậy đâu, trong đám bạn của Tiểu Khải thì cậu ấy là người cực kỳ hiền lành, Câu Khải nói cậu ấy là kiểu dù bị bán vẫn giúp người ta đếm tiền rồi quản lý tài sản nữa. Ngây thơ cực. Đến nay vẫn chưa quen bạn gái.”“Trong trắng thế á?”“Thật luôn, hàng hiếm đấy.”Cửa thang máy vang lên cái *ting*, hệt như Thanos búng tay, tất cả mọi người lập tức biến mất với tốc độ ánh sáng. Lương Phỉ bước ra khỏi thang máy, dặn y tá duy nhất còn trực ban lấy cho mình một tách cà Phỉ vừa vào cửa đã trông thấy phần gáy cao quý tuấn tú. Cà phê trên bàn đã nguội, mép ly sạch sẽ, mạt cà phê nổi lên trên. Cô đánh giá người trước mặt từ đầu đến chân toàn là đồ nhãn hiệu cao cấp, ngay tới ốp điện thoại di động cũng phô logo ra, nhìn là biết ngay là một cậu thiếu gia ngậm thìa vàng ra đời, đến tay cũng chẳng cần Phỉ cởi áo blouse ra, thân thiện chào nói “Có muốn tôi bảo bọn họ đổi nước lọc cho cậu không?”“Không cần, cám ơn.” Cậu cũng không giải thích nhiều, chỉ cười nhạt, tầm mắt rơi lên bụng của cô, ngạc nhiên hỏi, “Câu Khải không nói với tôi là chị mang thai.”“Đừng lo, đứa bé này không phải của anh ta.” Lương Phỉ không khỏi thấy lạ, tự giễu bật cười rồi nói vào trọng điểm, “Chúng ta vào chủ đề nhé?”“Được.” Cậu ngoan ngoãn quá trình lại không được thuận lợi như tưởng tượng.“Tên.”Thấy cậu sững người, Lương Phỉ mỉm cười, “Đây chỉ là câu hỏi thông lệ thôi, tôi biết cậu, Câu Khải đã nhắc đến với tôi rồi, cậu không cần lo, nếu đã đến đây thì tôi nhất định sẽ dốc sức giúp cậu.”“Mấy bác sĩ tâm lý trước của tôi cũng nói thế.” Cậu mỉm cười, để lộ hàm răng trắng sáng vô hại, “Nhưng cuối cùng đến tên tôi bọn họ cũng nhớ nhầm.”“Cậu đã đi khám bao nhiêu bác sĩ tâm lý rồi?” Lương Phỉ hỏi chèn.“Ba người.”“Cả ba đều không nhớ?”“Bác sĩ trước đó rất quen thuộc với tên tôi, chỉ có điều, tôi vừa đi thì ông ta đã nói lại với mẹ tôi là tôi chỉ giả vờ bị trầm cảm.”“… Nhìn cậu quả thật không giống bị trầm cảm.” Lương Phỉ như có như không nhìn lướt qua hầu kết trên cổ cậu ta, bên trên có một vết hôn nhàn nhạt, nhưng nhìn kỹ thì giống một vết sẹo hơn, “Vậy là cậu cho rằng bác sĩ tâm lý đã lừa tiền cậu?”Cậu dịu dàng mỉm cười, “Không phải.”Lương Phỉ đặt bút xuống, “Mẹ cậu thì sao? Có thái độ gì không?”“Mẹ tôi rất tin tưởng ông ta, nên tôi cho ông ta một khoản tiền.” Cậu dựa lưng vào ghế, không biết đã cầm quả bóng chày ở trên bàn lên từ lúc nào, ném xuống sàn nhà chơi, “Khuyên ông ta đổi nghề.”Lương Phỉ nói “Vậy là, mẹ cậu cũng không bảo vệ tôn nghiêm của bệnh nhân là cậu.”“Đúng.”“Thật ra thì trước khi Câu Khải nhắc đến, tôi cũng đã nghe em trai tôi nói về cậu rồi. Thằng bé tên Lương Mộc, cũng là sinh viên đại học A, có điều khác khoa với cậu.”“Có phải là chữ Mộc có thêm ba nét chấm của bộ thủy*, bên má trái có vết bớt không?”*Chữ Mộc trong tên Lương Mộc là 沐, ghép từ ba nét chấm bộ thủy là 氵và chữ 木.Lương Phỉ trông khá bất ngờ, “Cậu nhớ hả?”“Đúng, học chung môn tự chọn.”“Tôi nghe em trai tôi nói, từ nhỏ đến lớn cậu luôn được học bổng, bằng khen bằng phê bình dán kín bốn tường nhà, hơn nữa trí nhớ của cậu còn rất tốt, em tôi nói cậu đọc sách làu làu, nhìn một lần là nhớ. Lần trước còn thấy một giáo sư tiếng Pháp viết thư tiến cử cậu, để cậu diễn thuyết tiếng Pháp cho trường. Em trai tôi bảo cậu là con nhà giàu hiếm có mà nó không ghét, đối xử với mọi người rất tốt rất dịu dàng. Nên lúc Câu Khải đến tìm tôi, tôi thực sự rất ngạc nhiên.”“Tôi cũng ngạc nhiên, từ nhỏ tôi rất ngoan, nhưng ai ai cũng thích anh trai tôi hơn.”“Tôi đang nghĩ, liệu có phải vì cậu quá xuất sắc, chưa từng gặp thất bại, nên khả năng kháng stress cũng yếu hơn nam sinh cùng tuổi không? Có lúc những chi tiết người khác không để ý có thể làm tổn thương đến cậu?”“Ý chị muốn nói tôi không gánh được trách nhiệm, quá kiểu cách?” Cậu nhướn mày, nửa đùa nói.“Tôi không có ý đó.” Lương Phỉ lập tức giải cũng tức khắc nở nụ cười làm người xao xuyến, “Không sao, tôi cũng không giận.”Có lẽ nhờ bề ngoài và sự dạy dỗ ưu tú từ nhỏ, nên mọi lời ăn tiếng nói của cậu luôn trở nên hiểu chuyện lễ phép, thỏa đáng hơn người khác nhiều. So với những người mắc bệnh đến tư vấn trước kia, cậu thẳng thắn không né tránh, vừa lễ phép lại biết đối nhân xử thế, nếu đối phương cần, anh có thể thoải mái mở vết sẹo của mình ra để người khác ngắm nghía. Cô chỉ là một bác sĩ tâm lý bình thường, nhưng cậu ta lại là một bệnh nhân hoàn mỹ khiến người ta bó tay chịu trói.“Nếu tôi cũng nói với cậu là cậu không bị bệnh, có phải cậu cũng sẽ cho tôi một khoản tiền, khuyên tôi đổi nghề không?” Lương Phỉ nói đùa.“Không biết.” Cậu cười cười, “Vì bác sĩ tâm lý trước đó là cậu ruột của tôi.”***“Ấy, không phải mày nói tối nay có giai ở đại học A mời ăn à? Tiểu Chúc, anh giai đâu rồi? Cho leo cây rồi hả?”Bạn cùng phòng vừa vào cửa đã thấy Tiểu Chúc ngồi trước máy tính đọc bản tin, trông y chang trái cà bị phơi khô, thẫn thờ đáp “Hủy hẹn rồi.”Bạn cùng phòng rên rỉ.“Mẹ nó, mày dám bỡn cợt bọn tao à!”“Hồi chiều tao mới đi mua váy đấy.”“Đã nói rồi, chỉ tốt với gái đẹp thôi!”“Sao mày không gửi ảnh của Mông Mông đi? Cứ nói hoa khôi trường chúng ta chủ động hẹn!”Đúng lúc Diệp Mông đi vào cửa, bị người ta điểm danh thì đưa mắt nhìn bọn họ, “Lừa nhiều năm thế rồi, cũng không thấy tụi mày lừa được một gã bạn trai nào.”“Thì mày vốn là hoa khôi được trường công nhận mà, ai lừa đâu!” Bạn cùng phòng cười hì hì kéo cô tới, “Hot boy viện tài chính còn theo đuổi mày không?”“Bỏ cuộc rồi.”Cánh môi Tiểu Chúc như bị dính cao su, mấp máy mấy hồi nhưng không mở miệng. Mọi người nhìn biểu cảm như thây ma của cô nàng, cảm thấy có điều gì đó sai sai, “Sao thế?”“Hôm nay anh trai bên đại học A nhắn tin nói hủy hẹn, tao hỏi ổng vì sao, ổng nhắn lại với tao, nói đàn em khóa dưới trong khoa báo chí của mới tự sát.”“Chơi lớn thế á? Chúng ta xấu đến mức lấy lý do tự sát để trốn hẹn hả?”“Đừng đùa! Người ra rất xuất sắc rất tốt, còn là con nhà giàu nữa.”“Con người luôn có đủ lý do để sống và không sống nữa.” Diệp Mông thuận miệng an Chúc kìm nén, muốn khóc cũng khóc không được, bởi vì năm ngoái cô đã gặp đàn em khóa dưới này trong buổi tụ tập của anh Câu rồi, còn nghe cậu ấy hát một bài nữa, Diệp Mông hỏi cô hát có hay Chúc cố gắng nhớ lại, “Cũng bình thường thôi. Nhưng phải công nhận một điều là cậu ấy rất có sức hút. Rõ ràng hát lạc cả tông nhưng không ai nỡ khiến cậu ấy khó xử, còn hát tiếp giúp cậu ấy. Tụi mày nói xem, người như thế… vì sao lại… hu hu hu.”Lương Phỉ tan ca vẫn chưa về, cô nhìn tấm hình tiêu chuẩn trên hồ sơ điện trai trong ảnh cao ráo tuấn tú, có phong thái trẻ tuổi bồng bột, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, không đến nỗi khiến người ta khó quên nhưng lại có đôi mắt thâm tình động lòng, trong con ngươi đen láy như ẩn chứa một chú nai nhỏ vui vẻ, đáy mắt toát lên nụ cười dịu dàng, chỉ là một tấm ảnh tĩnh thôi nhưng vẫn có thể cảm nhận được khí chất tỏa ra từ cậu, sự hăng hái đầy sức sống ấy tựa như một cây bạch dương non trẻ trong sáng. Người như thế, bất luận ở đâu thì đều luôn sáng chói như chùm sơ ghi chú Lý Cận Dữ, hai mươi hai tuổi, khoa báo chí đại học A. Số chương Chưa biếtVăn ánDiệp Mông đào hôn. Ngay vào đêm diễn ra hôn lễ, cô đã khăn gói chạy tới Bắc trai vì thế trên Wechat đăng rất nhiều bài viết, lại còn làm tiệc chia tay độc thân tại nhà nữa..Diệp Mông không muốn nhìn thêm phiền, cho nên dứt khoát kéo đen anh ta, thái độ rõ ràng mặc kệ anh làm gì thì làm, bà đây ứ care...Để ép Diệp Mông quay về thành phố Y, ông anh này dùng hết mọi thủ đoạn, gì mà giấy ly hôn, giấy khám bệnh nan y hấp hối sắp chết không qua khỏi đều được đem ra xài… vân vân và mây Diệp Mông vẫn chẳng mảy may quan tâm, vẫn cứ vui vẻ sống ở Bắc khoảnh khắc Wechat Đúng là cô gái tâm địa sắt đá.“Vào khoảnh khắc bạn nhìn rõ tình nồng, tình nồng cũng bao trùm lên mắt bạn.” Tình nồng trong mắt GIỚI THIỆU CHUNG Tác giả Nhĩ Đông Thố Tử Thể loại Ngôn tình, Tình chị em, nữ truy, ngọt sủng, HE, Hiện đại Diễn đọc bởi Audiobooks Today, Audiobox Trạng thái Hoàn Thành NỘI DUNG TRUYỆN Diệp Mông khăn gói trở về Bắc Kinh ngay trong đêm tân hôn. Cô chính là muốn đào hôn. Mắt không thấy, tâm không phiền cô liền dứt khóa block wechat của nhà trai. Lý Cận Dữ – thiên tài trí nhớ, đẹp trai giàu có, gia đình bất ổn. Trầm cảm, rối loạn ám ảnh cưỡng chế, rối loạn lưỡng cực. Lần đầu nhìn thấy anh, trông anh u buồn, lạc lõng không nơi nương tựa. Khi Diệp Mông theo đuổi anh thì anh kháng cự, xua đuổi, đôi lúc còn tỏ vẻ chán ghét cô. Nhưng khi vừa ăn được một chút giấm thì anh… quay ngoắt 180 độ, chấp nhận cô trong chớp mắt. Lý Cận Dữ gặp Diệp Mộng trong lúc tăm tối nhất của cuộc đời. Cô như phao cứu sinh giúp anh tìm lại cuộc sống, là niềm tin, là ánh sáng mới của cuộc đời. Diệp Mộng đào hôn, Anh liền trên Wechat đăng rất nhiều bài viết, làm tiệc chia tay độc thân tại nhà. Để cô quay lại thành phố Y, dùng hết mọi thủ đoạn. Gì mà giấy ly hôn, giấy khám bệnh nan y hấp hối sắp chết không qua khỏi đều được đem ra xài… cập nhật audio truyện mới và hot nhất hiện nay. Các bạn muốn nghe truyện gì tiếp theo 🤔? Hãy đánh giá 5* và để lại tên truyện trong comment cho chúng tớ biết nhé! ^^ Mời các bạn nghe audio truyện full được sưu tầm bởi ️️ Truyện đã được up hoàn chỉnh. Chúc các bạn nghe truyện vui vẻ. 💛🧡 Cảm ơn các bạn đã lắng nghe và ủng hộ chúng tôi 🧡💛 📧 Email góp ý info 💌 Facebook

tình nồng trong mắt