Tác phẩm: Cảnh sát nhân dân có người yêu rồi. Tác giả: Nhất Sinh Bán Nhàn. Thể loại: Hiện đại, HE. Tình trạng bản gốc: Hoàn (96 chương) Tình trạng edit: Hoàn. Editor: BlackObs a.k.a Tiềm Thuốc Bắc. Couple: Diệp Tử & Tần Tiểu Mặc ( ngự tỷ thụ & cảnh sát) Chòm sao: Ma Kết jGyfb0I. Tần Tiểu Mặc cùng Diệp Tử thương lượng một đêm, quyết định trước hết theo dõi cái tên anh trai ngang hông kia rồi tính tiếp. "Chị tìm người cùng theo dõi hắn sao, không tốt a... Hay để em kêu tổ trưởng..." Tần Tiểu Mặc nghĩ nghĩ, vẫn là cảm thấy chuyện này để Diệp Tử làm thì không quá thỏa đáng. "Cũng đúng, vẫn nên thương lượng một chút với đội trưởng của em, nếu cần chị hỗ trợ thì cứ nói với chị." Diệp Tử biết bọn họ có nguyên tắc riêng, cô trộn lẫn tiến vào thì không tốt lắm, nên cũng không miễn cưỡng. "A... có phải chị nghĩ đến hắn là khó chịu liền muốn bắt hắn không a?" Tần Tiểu Mặc đẩy người Diệp Tử, hỏi. Diệp Tử chỉ cười, không trả lời Tần Tiểu Mặc. "Vậy chị cũng có thể tự mình ra tay a, em đâu có thấy được." Tần Tiểu Mặc nháy mắt, nói. "Uh". Diệp Tử chưa cùng Tần Tiểu Mặc nói cô muốn làm cái gì, Tần Tiểu Mặc cũng không có hỏi, đại khái đây là... ăn ý!? Ngày hôm sau, Tần Tiểu Mặc kéo thân thể mỏi mệt đi đến cơ quan, tất cả mọi người đã làm việc đến khí thế ngất trời . "Tổ trưởng, này này, xảy ra chuyện gì, các người làm việc mà không gọi chị a." Tần Tiểu Mặc hỏi. "Sao vậy được, có việc cho cô đây!" Trần An Khánh kéo Tiểu Mặc vào văn phòng, trong phòng còn có hai cô gái xinh đẹp đang đứng, thoạt nhìn không có chút lực sát thương nào. "Tổ trưởng, đây là..." "Giới thiệu với cô một chút, Tiểu Vương, Tiểu Lưu". Tần Tiểu Mặc mỉm cười cùng các nàng bắt tay chào hỏi. "Tiểu Vương và Tiểu Lưu là người bên bộ đội đặc chủng, hôm nay cô mang theo hai người bọn họ đi theo dõi." Trần An Khánh cười nói. "Cái gì? !" Tần Tiểu Mặc có chút kinh ngạc, hai cô gái nhỏ nhắn nhìn yếu đuối này là bộ đội đặc chủng sao ?! Nàng không nghe lầm chứ. Tiểu Vương cùng Tiểu Lưu cười cười, không nói gì. "Cô đừng nghĩ hai nàng yếu ớt. Không thì các người thử đấu nhau coi sao?" Trần An Khánh thấy Tần Tiểu Mặc có vẻ không tin tưởng, nên đề nghị. "Ok, có thể sao?" Tần Tiểu Mặc đồng ý, sau đó quay qua nhìn các nàng. Tiểu Vương và Tiểu Lưu đều gật gật đầu, không có từ chối. "Đi, đi ra ngoài mà đấu, đừng phá huỷ văn phòng nhỏ bé của tôi, không có tiền sửa đâu." Vừa nghe đến có đấu nhau tranh tài, cơ hồ mọi người trong phòng làm việc đều nóng lòng muốn thử, cho dù không đấu cũng muốn đi theo hóng hớt. "Nhìn cái gì, lo làm xong việc của mình đi, ở đó mà vô góp vui." Trần An Khánh liếc bọn họ một cái, cả đám nhát gan quay đầu tiếp tục làm chuyện của mình, có mấy người không sợ Trần An Khánh vẫn xẹt theo Tần Tiểu Mặc muốn xem cuộc chiến. Ra ngoài, Tần Tiểu Mặc cởi áo khoác, ném qua tay một đồng sự. "Đánh kiểu nào?" Tần Tiểu Mặc hỏi. "Có gì đấu đó, chiêu thức nào cũng có thể. Nhưng có điều, chúng ta đấu hữu nghị hai trận, điểm đến thì thôi*." Tiểu Vương lên tiếng. "Được" Tần Tiểu Mặc không có ý kiến, vốn là các nàng sẽ là cộng sự của nhau, không tính đả thương nhau làm gì. "Một chọi một sao?" Tần Tiểu Mặc tiếp tục hỏi. "Uh, để Tiểu Lưu đánh với cô đi, công phu quyền cước của nàng là số một trong nhóm chúng tôi đó." Tiểu Vương mỉm cười nói. "Cô nhàn hạ quá ha". Tiểu Lưu liếc Tiểu Vương một cái, nhưng cũng không cự tuyệt, chuẩn bị tư thế, chờ Trần An Khánh ra hiệu. "Tốt. Đếm đến ba thì các người bắt đầu." "Một, hai, ba !" Trần An Khánh hô bắt đầu, Tần Tiểu Mặc và Tiểu Lưu đều dùng tốc độ nhanh nhất ra đòn, các đồng nghiệp đứng vây một bên thỉnh thoảng lại ồn ào cổ vũ, nhưng phần lớn đều mở to mắt nhìn hai nữ đồng chí mềm yếu kia tranh tài. "Tiên sư, đây là làm sao vậy, để tôi đấu khẳng định chống đỡ không đến hai chiêu". Lão Mã cầm áo khoác Tần Tiểu Mặc, nói. "Cậu vô nghĩa, cậu làm điều tra mà . Bất quá cái này... quả thật... có chút... lợi hại." Các đồng nghiệp vừa nhìn vừa xôm tụ phát biểu cảm nghĩ của mình. "Không hổ là xuất thân từ bộ đội đặc chủng, nhìn có vẻ nhu nhược mà đánh nhau thật sự là làm người ta không muốn sống. Chậc chậc..." "Tiểu Mặc của chúng ta cũng không kém, cậu xem..." Thời điểm chỉ mành treo chuông, Tiểu Lưu khoá lại bả vai Tần Tiểu Mặc, hai người lúc này mới dừng lại cuộc đấu. "Cam bái hạ phong*." Tần Tiểu Mặc cười nói với Tiểu Lưu. "Cô, không tồi." Tiểu Lưu cũng cười trả lời một câu. Trong lòng hai người đại khái đều có cùng ý nghĩ, sẽ làm bạn bè, coi như giao định rồi. "Tần Tiểu Mặc, cái này thua chưa" Trần An Khánh cũng đi tới, cười hỏi. "Phục, lợi hại." "Ha ha ha, tốt, công phu hai nàng đều giỏi, phương diện giữ bí mật cũng là cường hạng, cả hai đi theo cô là chuẩn rồi." Trần An Khánh vỗ vai Tiểu Mặc. Tần Tiểu Mặc nhịn không được trở mình xem thường. "Ba người các cô đi nhanh đi, cảnh sát bên kia theo dõi sát sao đến độ sắp điên rồi." Trần An Khánh thúc giục. "Lái xe đi?" "Uh, lái xe nhưng không phải xe cảnh sát, yên tâm đi." "Tốt." Tần Tiểu Mặc cùng Tiểu Vương, Tiểu Lưu lái xe đi đến cửa nhà ông Tiêu*, nhìn thấy gã anh trai từ trong nhà đi ra, bên người không có mấy người bảo tiêu kia. "Mục tiêu của chúng ta kìa, trải qua chỉ điểm của phần tử tội phạm thì đây là đại ca của bọn chúng". Tần Tiểu Mặc giải thích qua cho Tiểu Vương và Tiểu Lưu. "Uh, hiểu được." Đi theo bên người hắn là ông Tiêu và người đàn bà kia, Tần Tiểu Mặc nhìn đến cảnh tượng này, cười lạnh vài tiếng. "Sao vậy?" Tiểu Vương nghi hoặc hỏi. "Không có gì, chúng ta đến gần quan sát đi" Tần Tiểu Mặc đề nghị. "Được, đi qua từ bên kia, vòng qua sân, Vương Lệ, anh đi đầu." Tiểu Lưu đẩy Tiểu Vương. Ba người khom lưng, mang giày đặc chế, thật cẩn thận di chuyển, bởi vì cả ba đều có tập luyện còn khéo léo nên cả nhóm đều không bị phát hiện, hoàn hảo chui vào phía sau bụi cỏ rồi, ba người mới vểnh tai bắt đầu nghe trộm cuộc nói chuyện của bọn hắn. "Ba, năm ngày sau con muốn đi về Anh." "Lại qua đó? Con mới vừa trở về không lâu mà". Ông Tiêu nhíu mày. "Uhm, có chút việc ." "Vậy con... có thể nhìn thấy A Nhuận không, có gì giúp ta chú ý một chút, hắn ở bên kia cũng không biết sống thế nào." Nghe xong lời ông Tiêu nói, trong lòng Tần Tiểu Mặc đau xót, cắn răng không để phát ra tiếng, tiếp tục nghe. "Nói sau đi." Tên đó nhíu mày, tựa hồ không hề vui vẻ, ngữ khí cũng là cho có. "Mỗi lần đều là câu này, gọi con lo liệu một chút việc gì cũng kéo dài ngày này qua ngày nọ..." Ông Tiêu bắt đầu nói liên miên cằn nhằn, quở trách gã anh trai kia của Tiểu Mặc. "Được rồi, ông đừng nói nó nữa . Từ nhỏ nói đến lớn, hiện giờ nó cũng rất có tiền đồ mà." Người đàn bà kia giống như nghe không vô con mình bị mắng, vội mở miệng nói vài câu. "Đều do bà nuông chiều dung túng nó! Thời điểm A Nhuận bằng tuổi nó đã tiếp quản công ty." "Ông chỉ biết đến con của cô ta! Nó không phải con ông sinh ra sao! Có khi nào ông quan tâm đến nó không!" Người đàn bà cũng có chút tức giận, quát ông Tiêu vài câu. "Bà thì biết cái gì, tốt lắm tốt lắm, đi nhanh đi." Ông Tiêu khoát tay, vào nhà. Tần Tiểu Mặc không thể quên thần sắc phẫn hận trên mặt gã anh trai lúc này, xem ra chị Diệp đoán đúng rồi, đại khái từ nhỏ hắn đều sống dưới bóng ma của anh em nàng đi, thoạt nhìn tựa hồ rất đáng thương. Tần Tiểu Mặc lại động lòng trắc ẩn. Bất quá hình như hắn cũng quen rồi, nên không có phản ứng gì quá khích, chỉ tạm biệt mẹ hắn rồi lái xe rời đi. "Chúng ta đi thôi, đuổi theo" Tần Tiểu Mặc nói. "Uh". Các nàng dựa theo đường cũ trở lại, Tiểu Lưu lái xe ra hướng quốc lộ. Tần Tiểu Mặc thì xuất ra bộ đàm thông báo tình huống cho Trần An Khánh. "Tổ trưởng, hắn hướng qua bến tàu, chúng ta đang đi theo". "Uh, đừng theo sát quá, không thôi hắn sẽ phát hiện được". "Rõ". "Tiểu Lưu lái chậm hơn, không cần theo sát, hắn là đang hướng ra bến tàu". "Uh". Tần Tiểu Mặc chuyển đạt ý của Trần An Khánh, sau đó suy nghĩ bước kế tiếp. "Tiểu Vương, anh mở khóa được không?" Tần Tiểu Mặc hỏi. "Loại khoá nào?" "Tôi cũng không rõ lắm, dù sao nơi đó nhất định là có khóa, phỏng chừng là mật mã, hoặc là vân tay." Tần Tiểu Mặc nói. "Cấp cao như vậy? Tôi chỉ mở được loại truyền thống thôi". Tiểu Vương nhíu mày, nàng thật đúng là không làm được nhiệm vụ này. Tần Tiểu Mặc hít một hơi, lấy điện thoại ra, tính toán nói chuyện với Trần An Khánh. "Tổ trưởng, không được rồi, chúng tôi sẽ không mở khóa. Cái gì? Sao không nói sớm a, được rồi được rồi. Cúp đây, tôi nhanh đến ." Tần Tiểu Mặc cúp điện thoại. "Tổ trưởng nói ở đó đã có vài nhân viên tổ kỹ thuật, còn có tổ điều tra, còn có... Dù sao cái gì đều có, cũng không biết bảo chúng ta qua đó để làm chi." "Bảo chúng ta qua đó hộ giá, nếu sự tình có biến, đánh nhau. Ba người chúng ta đều có năng lực tác chiến, có thể đấu được cả chục người, huống chi... kỹ năng bắn súng của Tiểu Vương rất là chuẩn nha" Tiểu Lưu nói. "Không có súng thì thuật bắn súng chuẩn có ích lợi gì..." Tần Tiểu Mặc bĩu môi. "Ai nói với cô không có súng." Tiểu Vương và Tiểu Lưu cùng bật cười. "Cái gì? ! Có súng? Ở chỗ nào?" Tần Tiểu Mặc mở to hai mắt nhìn, các nàng là đang làm cái gì, đều gạt chính mình a. "Ai kêu cô không hỏi. Dưới chỗ cô ngồi đó." Tiểu Vương chỉ chỉ phía dưới ghế ngồi, Tần Tiểu Mặc đưa tay sờ, quả nhiên là có súng. Tần Tiểu Mặc đột nhiên nhớ tới trên người mình cũng có súng , lần trước cữu cữu cho nàng, vẫn còn chưa dùng tới, nàng đều mang ở trên người. "Đã đến lúc tôi phát huy tài năng a" Tần Tiểu Mặc hít một hơi, nói. "Chị Tần à, lúc này mới ngày đầu tiên, không biết khi nào thì sẽ đánh nhau, nhưng chúng ta cũng phải chuẩn bị mọi khả năng cho thật tốt." Tiểu Lưu nói. Tần Tiểu Mặc bị người khác kêu là chị, cảm giác đó thật rất kỳ diệu. "Cũng phải, bên kia hiện giờ cũng không biết tình hình thế nào, nghe nói còn phái đến đội phòng ngừa bạo lực, nhiều người như vậy, sao mà che giấu được chứ" Tần Tiểu Mặc có chút sầu lo. "Bọn họ tự có biện pháp, cũng không đến chúng ta quản ." "Uh, đúng vậy". Nghe theo chỉ thị của Trần An Khánh, Tần Tiểu Mặc kêu Tiểu Lưu đậu xe ở ven đường cách bến tàu rất xa, các nàng thì chạy vào trong rừng cây. "Giờ tôi mới biết chỗ này còn có rừng cây, có thể giấu người được". Tần Tiểu Mặc nói. "Bọn họ đều phân tán ở bên cạnh, cô xem, bên này. Còn có nơi đó..." Tiểu Vương vừa đi vừa chỉ cho Tần Tiểu Mặc nhìn. Tần Tiểu Mặc có chút kinh ngạc, nếu Tiểu Vương không chỉ cho nàng, nàng quả thật không cách nào phát hiện ra tung tích của bọn họ. Bên kia có hai gã đang đứng lén lút, một tên thoạt nhìn còn chưa đến 25 tuổi, một tên khác nhìn qua khoảng 40 tuổi, tay gã già hơn vẫn luôn đút trong túi áo, thỉnh thoảng lại trộm ngó bốn phía. Xem ra hai tên này chính là kẻ tình nghi, Lisa nghĩ thầm. "Tổ 1, nghe được mệnh lệnh của ta mới được động". "Nghe rõ". "Hiện tại đi qua hướng bên kia". Lisa kéo Jackson bất động thanh sắt nhích lại gần, bởi vì người xung quanh không nhiều lắm, cho nên dù Lisa đi rất thong thả vẫn khiến cho hai gã kia cảnh giác. "Lên!". Mệnh lệnh Jang Wook đưa ra, Lisa cùng Jackson giống hai con báo ập đến gã kia. "Đừng nhúch nhích! Cảnh sát đây!". Hai gã bị Lisa và Jackson bao vây sợ tới mức sững sờ tại chỗ, theo bản năng giơ tay lên. Lisa nhíu mày, làm sao có thể dễ đang thoả hiệp như vậy. Nhưng cô khôn nghĩ nhiều, vô luận thế nào cũng là kẻ tình nghi, vì thế Lisa và Jackson mỗi người còng tay một tên, Jang Wook cũng rất nhanh đem theo một đội đến. "Đồng chí cảnh sát, ta....". Gã 40 tuổi run rẩy kêu một tiếng, tựa hồ muốn nói cái gì. "Chuyện này... chúng ta không có làm cái gì phạm pháp a". Tên trẻ tiếp lời. "Trong túi áo giấu cái gì l, lấy ra đi". Lisa nghiêm túc nói. "Đây, chỉ là một con vật nhỏ thôi". Gã lấy ra một con chuột, cả đội đều choáng váng. Thì ra là con gái hắn ở nông thôn muốn nuôi một con, nên hắn liền mua, nhờ đồng hương mang về, nhưng vì xe lửa không cho mang động vật nên mới lén lút như vậy. ***********************Thị cục. "Quả thực vớ vẩn!". Jang Wook vỗ cái bàn. "Jang đội trưởng, lần này người báo án vẫn như trước là không có tìm ra được". Hiểu Hiểu cau mày nói. "Jang đội trưởng! Ngươi lại đây nhìn! Hai người này không thích hợp, trời nóng như vậy sao lại đeo khẩu trang, ngươi nhìn đi...". Lisa ngồi trước máy tính, quan sát lại băng ghi hình nhà ga. Jang Wook đi qua, Lisa dừng hình ảnh lại, chỉ chỉ một gã trên màn hình. Đúng như Lisa nói, hắn đeo khẩu trang, nhìn không thấy mặt, hơn nữa còn cúi đầu. "Sau đó hắn đi về phía toilet bên phải cửa Tây, thấy không...". Lisa lướt tiếp. "Không quá hai phút, cô ta liền đi vào". Lisa tiếp tục nói. "Kì quái, cô ta còn ôm một đứa bé". Hiểu Hiểu chỉ vào màn hình, có chút ngạc nhiên nói. "Một phụ nữ, còn ôm em bé, tiến vào WC nam, thật không phù hợp ăn khớp". Lisa cau mày phân tích. "Nhất định có vấn đề". Jackson nghiêm túc nói. "Điệu hổ ly sơn". "Trong ngực cô ta chính là tử anh". Jang Wook nói "Cái gì?". Lisa đột nhiên giật mình. "Đem thuốc phiện để vào trong bụng tử anh, tiến hành gia dịch. Loại thủ pháp này được bọn buôn lậu thuốc phiện chuyên nghiệp sử dụng khắp nơi ....". Jang Wook giải thích. "Xem ra bọn này rất chuyên nghiệp". Lía gắt gao nhíu mày"Tử anh... là từ đâu tới?". "Mua, bệnh viện, hoặc là phòng khám tư... Không nhất định là tử anh, cũng có khả năng còn sống". "Đây rõ ràng là một sinh mệnh!!". Lisa đứng kích động nói. Trong lòng quay cuồng, cảm xúc này làm cho cô mất khống chế. "Lisa, trấn tĩnh đi". Jang Wook cũng gắt gao cau mày, tuy trong lòng anh cũng rất phẫn nộ, nhưng anh phải tỉnh táo. Những người khác trong đội đều có kinh nghiệm phong phú hơn Lisa, loại sự tình này cũng thấy tương đối nhiều, tuy trong lingf khó chịu nhưng không đến mức không khống chế được như Lisa. Lisa ngồi suy nghĩ, thở hổn hển, hận không thể bắt hết bọn buôn ma tuý táng tận lương tâm này rồi bắn chết hết. "Đây không phải là nguyên nhân và động lực của canh sát chúng ta sao? Chúng ta cần phải tỉnh táo...". Jang Wook ôn hoà khuyên nhủ. "Đội trưởng, ta đã biết...". Lisa đỏ cả mặt ngồi xuống, tuy rằng trong lòng vẫn là khó chịu, nhưng cô cũng suy nghĩ kỹ càng lời đội trưởng nói. Đúng vậy, đây là nguyên nhân cô chọn làm cảnh sát nhân dân. Jang Wook để lại 5 người tăng ca phân tích vụ án, do kích động quá... Lisa bị hắn bắt trở về. Đi ra cục công an rồi Lisa mới đột nhiên nhớ tới chị Chaeyoung bị chính mình xem nhẹ quên mất. Vội vàng lấy điện thoại di động ra, phát hiện bây giờ đã muốn 5h30, trễ hẹn một tiếng. Lisa nhanh chân bỏ chạy, đầu óc một mảnh trống không, thậm chí còn quên có xe taxi. "Hộc....". "Chị Chaeyoung chị Chaeyoung chị Chaeyoung!". Lisa đứng trước của nhà Chaeyoung khẩng trương đập cửa. Chaeyoung nghe được tiếng Lisa, vội từ phòng bếp đi ra mở cửa. "Em...". Một phen đem Lisa kéo vào, nhìn bộ dạng cô đầy mồ hôi... Có chút đau lòng. "Thực xin lỗi thực xin lỗi, em không phải cố ý bị trễ! Vốn là tan từ sớm, đột nhiên đội trưởng nói thấy tội phạm tình nghi, sau lại phát hiện bắt sai, trở về thị cục xử lý chút sự tình, chị đừng nóng giận...". Lisa sợ Chaeyoung giận, chị Chaeyoung nhà cô chính là nhật lý vạn ky, thời gian còn quý gia hơn vàng. Lần này chị Chaeyoung tổn hết bao nhiêu là vàng a.... "Tới kiệp, làm sao đầu đầy mồ hôi thế này". Chaeyoung nhíu mày, cầm khăn trên bàn lau sau ót Lisa, động tác vô cùng dịu dàng làm Lisa thoải mái đến không nhúch nhích, sợ mình cử động lại doạ đến chị Chaeyoung bình thường rất khó ôn nhu như vậy với cô. "Đã chạy tới". Lisa nói. "Như thế nào đã chạy tới!? Rất xa mà, sao không kêu taxi?". Chaeyoung kinh ngạc hỏi. "Quên". Lisa ngượng ngùng cười. "Ngốc!". Chaeyoung híp mắt, đem khăn nhét vào tay Lisa, sau đó đẩy cô vào phòng tắm. "Tắm đi". Chaeyoung ở bên ngoài phòng tắm vọng vào. Lisa chớp chớp mắt, chị Chaeyoung cư nhiên không có nổi giận, còn ôn nhu kêu cô là đồ ngốc... A ha ha ha... Thế giới thực sự là tốt đẹp lắm ... "Chị Chaeyoung... em tắm xong rồi, quần áo, quần áo....". Y phục của mình đã bẩn không muốn mặc lại được, Lisa từ phòng tắm vươn đầu ra, muốn kêu Chaeyoung tìm bộ khác cho cô mặc đỡ. "Nè, cho em. Còn mới...". Chaeyoung bên ngoài đi vào mang theo chiếc váy lễ phục nhỏ nhắn, rất vừa vặn với Lisa. "Mặc xong rồi!". Lisa từ trong phòng tắm nhảy ra, ôm chị Chaeyoung thơm ngào ngạt vào trong ngực. "Rất vừa người!". Lisa ngẩng đầu lên nói. "Buổi sáng chị mua cho em, thích không?". Chaeyoung ôm lấy Lisa, sờ sờ mới tóc ướt sũng của cô. —————————Nghỉ mệt tí, chiều tuiii viết tiếp cho mn đọc nha 3 "Vậy Tiểu Mặc sẽ không phiền các người chiếu cố nữa, các người có việc bận cứ đi đi, có chúng tôi ở đây rồi." Tiêu Nhuận nhìn dáng vẻ có chút chật vật của Hoàng Hạo và Trần Hiểu Hiểu, quan tâm nói. "Nói cũng đúng, chúng tôi phải về sở cảnh sát, còn có một số việc. Chút nữa Tiểu Mặc tỉnh, nhờ anh nói nàng cứ an tâm ở bệnh viện dưỡng vài ngày, không cần gấp gáp trở về sở, chúng tôi có thời gian cũng sẽ tới thăm nàng." Hoàng Hạo sợ Tần Tiểu Mặc vừa tỉnh liền vội vã trở về theo đuổi vụ án nên dặn trước với Tiêu Nhuận. "Ừ, được." "Thực xin lỗi, tôi không có bảo vệ tốt Tiểu Mặc." Trần Hiểu Hiểu có lỗi nói với Tiêu Nhuận. "Cô không có nghĩa vụ bảo hộ nàng, nàng cũng là một người cảnh sát nhân dân." Tiêu Nhuận cười với Trần Hiểu Hiểu. Trần Hiểu Hiểu giật mình, chàng trai này, rất lịch sự. Tiêu Nhuận lại cùng bà Tần chờ đợi trước cửa phòng bệnh, đến khi bác sĩ nói đã truyền máu xong, hai người mới dám tiến vào phòng. Truyền máu xong chưa đến một tiếng, Tần Tiểu Mặc rốt cuộc cũng tỉnh lại. "Mẹ?" Tần Tiểu Mặc hơi hơi nheo mắt, nhìn thấy mẹ đang ngồi bên cạnh. "Ôi, con tỉnh rồi? thấy thế nào?" Bà Tần thấy Tần Tiểu Mặc tỉnh, vội vàng đứng lên nhìn nàng. "Con trai mau kêu bác sĩ đến đây." Bà Tần quay qua nói với Tiêu Nhuận. Tiêu Nhuận ấn chuông ở đầu giường, bác sĩ rất nhanh đã tới. "Không có gì trở ngại, ở bệnh viện thêm hai ngày để quan sát là có thể xuất viện." Bác sĩ kiểm tra một chút, cảm thấy cơ thể của Tần Tiểu Mặc đều rất bình thường, liền rời đi. Trong phòng chỉ còn lại ba mẹ con nàng. "Mẹ, con không sao, cũng không thấy đau chỗ nào." Tần Tiểu Mặc quả thật chính là trợn tròn mắt nói dối, rõ ràng bị dao rạch một đường đau đến không chịu được, bởi vì gần xương quai xanh cho nên nàng cũng không dám dùng sức cử động. Cả người vô lực nằm trên giường bệnh. "Làm sao lại không đau, con đó nha, lúc nào cũng vậy... Lần sau phải cẩn thận chứ, con nói coi, có bắt được cũng không ai tăng lương cho con, vậy con còn liều mạng làm gì ?" Bà Tần oán giận nói. "Mẹ, lời này..." Tiêu Nhuận chạm vào bà Tần, không cho bà nói tiếp. "Mẹ, con là cảnh sát mà." Tần Tiểu Mặc biết mình làm cho mẹ lo lắng , trong lòng cũng rất áy náy. "Anh, anh giúp em lo liệu xuất viện đi, em muốn quay về xem tình hình trong sở cảnh sát." Tần Tiểu Mặc ngẩng đầu lên nói với Tiêu Nhuận. "Không được, em phải nằm dưỡng ở đây vài ngày, đội trưởng em có nói, cho em nghỉ ngơi. Trong sở không phải chỉ có mình em, bớt lo đi." Tiêu Nhuận nghiêm mặt, yêu cầu này cũng thật quá phận đi. "Haizz.." Tần Tiểu Mặc thấy nói gì cũng không động đậy được Tiêu Nhuận, đành phải hít một hơi. Dù sao vụ án này cũng không nhanh kết thúc, trước để đội trưởng điều tra vậy. Thôi xong rồi, bây giờ là mấy giờ, chị Diệp trở về Anh rồi, có phải hay không sẽ gọi cho mình hoặc gửi tin nhắn! Tần Tiểu Mặc chợt nhớ tới chuyện này, trong lòng bắt đầu âm thầm sốt ruột. Chuyện nàng bị thương ngàn vạn lần không thể để cho chị Diệp biết, nếu không thế nào chị ấy cũng gấp đến mức lại từ Anh bay trở về đây cho coi. "Anh, anh Nhuận, di động của em đâu! Di động!" Tần Tiểu Mặc thình lình cuống quýt doạ bà Tần và Tiêu Nhuận giật cả mình. "Em gấp cái gì, có chuyện gì?" Tiêu Nhuận cau mày lấy điện thoại từ trong ngăn kéo, nhưng chưa đưa cho nàng, bây giờ Tần Tiểu Mặc còn không có sức để mà ấn điện thoại. "Chị Diệp không biết đã trở về nước an toàn chưa, anh nhìn điện thoại em có tin nhắn nào không. Hoặc là... cuộc gọi nhỡ?" Tần Tiểu Mặc nói với Tiêu Nhuận. "Uh." Tiêu Nhuận quái dị liếc nhìn Tần Tiểu Mặc một cái, mở ra điện thoại di động của nàng. "Thật là có." Tiêu Nhuận nói. "Mở ra cho em nhìn... Anh đừng nhìn nha." Tần Tiểu Mặc sợ trong tin nhắn Diệp Tử gửi có nói cái gì ái muội để Tiêu Nhuận nhìn thấy thì không tốt. Trên thực tế, loại chuyện này tỉ lệ phát sinh là rất nhỏ, Diệp Tử gửi tin cũng rất uyển chuyển. 【 tôi đến sân bay, em phải biết chăm sóc bản thân đó. 】 tin nhắn rất đơn giản, cũng đủ làm cho Tần Tiểu Mặc yên lòng, lúc này mới nghĩ đến Diệp Tử hẳn là còn đang trên máy bay. "Nàng bay lúc 5 giờ chiều, bây giờ còn chưa qua tới Anh đâu, em gấp cái gì không biết." Tiêu Nhuận nói.. "Uhm." Tần Tiểu Mặc lúc này mới yên lòng lại. "Để di động lên tủ đầu giường đi." "Uhm." "Anh, nếu chị Diệp hỏi đến, anh đừng nói chị ấy biết là em bị thương nha." Tần Tiểu Mặc dặn Tiêu Nhuận. "Ừ" Tiêu Nhuận nhanh đồng ý, vừa vặn hắn cũng không muốn Diệp Tử lo lắng Tiểu Mặc. "Con đói không?" Bà Tần mặc kệ mấy chuyện trên trời dưới đất này, bà chỉ lo lắng cho thân thể của Tần Tiểu Mặc. "Dạ đói lắm." "Ta trở về nấu chút đồ ăn cho con." Bà Tần đứng lên nói. "Dạ, mẹ... Giúp con lấy thêm quần áo mới nha." "Ừ." "Anh, anh chở mẹ về đi." "Ừ, em ở một mình có ổn không?" Tiêu Nhuận vẫn có chút lo lắng. "Đi đi, em đã lớn rồi, không có việc gì đâu." Thật vất vả làm cho bà Tần và Tiêu Nhuận an tâm rời đi, bây giờ Tần Tiểu Mặc mới thở ra một hơi. "Ai ôi...." Miệng vết thương thật đúng là đau, khẳng định sẽ để lại sẹo, Tần Tiểu Mặc thở dài, nửa người trên vừa động chút liền đau. ***************** Tần Tiểu Mặc xảy ra chuyện, Diệp Tử đương nhiên không biết, lúc cô xuống máy bay đã là ngày hôm sau. Alma lái xe đến chờ cô ở bên ngoài sân bay. "Diệp tổng, hoan nghênh trở về." Alma mở cửa xe chào đón Diệp Tử, chính mình cũng ngồi xuống. "Gần đây công ty không có chuyện gì chứ?" Diệp Tử hỏi. "Không có chuyện gì lớn. Đúng rồi, sản phẩm hợp tác với Lạc Mạn, đã muốn thiết kế xong rồi. Toàn bộ serie đều có rồi, sắp tới là có thể làm hàng mẫu." "Tốt, cái này tôi biết." "Vâng... Ngày hôm qua họ gọi điện thoại lại đây, nói cô có rảnh thì ghé qua xem đi." "Ừ." "Còn nữa, bên Minh Dương sẽ có buổi ra mắt sản phẩm mới." "Không đi được không?" "Tốt nhất vẫn là nên đi, vì công ty này có quan hệ hợp tác với Viễn Duy." "Ừ". Về đến công ty, Alma đem chuyện xảy ra mấy ngày nay ở công ty và những kế hoạch cần làm báo cáo hoàn tất hết cho Diệp Tử. Vài ngày không ở đây, sự tình cũng chồng chất lên. Diệp Tử ngồi xuống bắt đầu không ngừng kí tên, xử lý công việc. Vẫn luôn vội bận rộn, nhất thời cũng không nghĩ đến chuyện gọi điện cho Tần Tiểu Mặc. Chỉ đơn giản nhắn một cái tin 【 tôi tới rồi, đừng lo lắng. 】 càng không có để ý Tần Tiểu Mặc có trả lời lại tin nhắn này hay không. Chờ tới khi cô nhớ đến, đêm đã muốn khuya. Lúc này chắc Tiểu Mặc đang làm việc, đại khái nhiệm vụ có lẽ cũng muốn hoàn thành rồi, giờ ở bên kia phải là 9 giờ sáng, không biết nàng dậy chưa. Diệp Tử chớp chớp đôi mắt mỏi mệt, uống ngay một hơi cà phê, nhìn bánh pudding caramen trên bàn, đột nhiên cũng rất muốn nghe được thanh âm Tần Tiểu Mặc. Vì thế Diệp Tử lấy điện thoại di động ra... Lúc này cô mới phát hiện, Tần Tiểu Mặc cư nhiên chưa có trả lời lại. "Bận rộn như vậy sao?" Diệp Tử lẩm bẩm. Đồng thời thuận tay gọi đến số Tần Tiểu Mặc. Lúc này, tại Trung Quốc xa xôi, Tần Tiểu Mặc đã sớm tỉnh, đang vô cùng hưởng thụ món canh gà mà bà Tần làm cho nàng. "Mới sáng mà uống canh gà thực ngán." Tiêu Nhuận nói. Vốn là hắn muốn bà Tần nấu cháo ăn nhẹ cho buổi sáng là được, còn bà Tần thì lo lắng Tần Tiểu Mặc không đủ dinh dưỡng, thế nào cũng phải nấu canh gà mang lại đây. Tần Tiểu Mặc thấy đồ ăn ngon cũng không từ chối, húp từng ngụm uống xong một chén lớn. "Có dinh dưỡng." "Ngon quá." Tần Tiểu Mặc thỏa mãn liếm liếm môi. Hai ngày này, vết thương của nàng cũng đã khá nhiều, có lẽ buổi chiều là có thể xuất viện . "Điện thoại reo kìa, a, Tiểu Tử." Bà Tần cầm lấy di động của Tiểu Mặc, nhìn thấy trên màn hình là ảnh chụp của Diệp Tử, liền đưa cho Tần Tiểu Mặc. "Thật sự a! Chị Diệp gọi cho con ?" Tần Tiểu Mặc tiếp nhận di động, vẻ mặt vui sướng. "Chị Diệp!" Tần Tiểu Mặc tiếp điện thoại kêu lên. Bà Tần chịu không nổi, lắc lắc đầu, ngược lại Tiêu Nhuận thì rất có hứng thú với cuộc nói chuyện của các nàng. "Hai ngày nay không xảy ra chuyện gì chứ? Sao còn chưa gọi cho tôi?" Giọng Diệp Tử thực ôn nhu, làm lòng Tần Tiểu Mặc cũng tan thành nước. "Không có việc gì không có việc gì, có hơi bận rộn, rồi nhất thời quên... À, chị Diệp, chị ăn sáng chưa?" Tần Tiểu Mặc khờ dại hỏi. Diệp Tử bật cười lên tiếng, cô bé này vẫn không thể nào nhớ tới chuyện giờ giấc sai lệch. "Cười cái gì?" Tần Tiểu Mặc không hiểu chuyện gì. "Sai giờ." Diệp Tử nói. "A, ôi thật là, sai giờ... Hiện tại bên London là..." Tần Tiểu Mặc nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn Tiêu Nhuận, vẻ mặt nịnh nọt. "Hơn nửa đêm." Tiêu Nhuận nói. "A! Hơn nửa đêm! Sao chị còn chưa ngủ nữa chị Diệp !" Tần Tiểu Mặc thiếu chút nữa kêu lên, rồi lại nghĩ dù sao đây cũng là bệnh viện nên mới giảm âm xuống. "Mới vừa tan làm. Lập tức về nhà." Diệp Tử cười cười, nói ra. "Như thế nào lại làm muộn đến vậy chứ..." Tần Tiểu Mặc nhíu mày. "Mấy ngày hôm trước dồn nhiều công việc nên hiện giờ tương đối bận rộn.." "Nhưng ngày mai cũng không thể vậy được, 11 giờ phải lên giường ngủ, nếu không hôm sau không có tinh thần đâu." Tần Tiểu Mặc lại bắt đầu thuyết giáo. "Uhm, được rồi." Diệp Tử đáp ứng rất kiên quyết. Tần Tiểu Mặc nhìn thoáng qua Tiêu Nhuận và mẹ của mình, đột nhiên chui vào trong chăn, lúc chui vào không cẩn thận đụng phải miệng vết thương, "Ôi" một tiếng. Diệp Tử nheo mắt, hỏi "Làm sao vậy?" "Không có gì." Tần Tiểu Mặc vội vàng đáp. "Nhớ em không?" Tần Tiểu Mặc nhỏ giọng hỏi. "Nhớ." Diệp Tử cũng không có che giấu, trực tiếp trả lời. "Rất ngoan." "Uh". "Em cũng nhớ chị." "Uh." Bên kia điện thoại, khoé miệng Diệp Tử cũng mang theo mỉm cười. "Tốt lắm chị mau đi ngủ đi, để em lo chết." Tần Tiểu Mặc đem chăn xốc lên. "Được, ngủ ngon." "Ngủ ngon." Tần Tiểu Mặc cúp điện thoại, mới phát hiện bà Tần cùng Tiêu Nhuận đều dùng một loại ánh mắt rất kỳ quái nhìn nàng. "Mọi người nhìn gì a..." Tần Tiểu Mặc chột dạ hỏi. "Con trốn trong chăn làm gì vậy?" Bà Tần hỏi. "Không có gì đâu, bí mật, không thể để cho hai người nghe được." Tần Tiểu Mặc vung tay lên, nói cho có lệ. Bà Tần cũng không thấy có cái gì khó hiểu, dù sao từ nhỏ Tần Tiểu Mặc có đôi khi rất kì lạ, nhất là khi tâm tình tốt, làm chuyện gì cũng thấy kì quái. Ngược lại hiện tại Tần Tiểu Mặc có chút cảm giác mình làm chuyện bất hợp pháp lừa gạt người nhà. Reads 618,543Votes 32,657Parts 99Complete, First published May 31, 2019Table of contentsTue, Jun 4, 2019Tue, Jun 4, 2019Wed, Jun 5, 2019Thu, Jun 6, 2019Sat, Jun 8, 2019Mon, Jun 10, 2019Thu, Jun 13, 2019Fri, Jun 14, 2019Sat, Jun 15, 2019Mon, Jun 17, 2019Mon, Jun 17, 2019Wed, Jun 19, 2019Thu, Jun 20, 2019Fri, Jun 21, 2019Mon, Jun 24, 2019Tue, Jun 25, 2019Thu, Jun 27, 2019Mon, Jul 1, 2019Thu, Jul 4, 2019Fri, Jul 5, 2019Tue, Jul 9, 2019Fri, Jul 12, 2019Tue, Jul 16, 2019Wed, Jul 17, 2019Wed, Jul 17, 2019Fri, Jul 19, 2019Fri, Jul 19, 2019Sat, Jul 20, 2019Tue, Jul 23, 2019Fri, Jul 26, 2019Mon, Jul 29, 2019Mon, Jul 29, 2019Tue, Jul 30, 2019Wed, Jul 31, 2019Thu, Aug 1, 2019Fri, Aug 2, 2019Sun, Aug 4, 2019Fri, Aug 9, 2019Sun, Aug 11, 2019Fri, Aug 16, 2019Sat, Aug 17, 2019Sat, Aug 24, 2019Sat, Aug 31, 2019Sun, Sep 8, 2019Fri, Oct 4, 2019Sun, Oct 13, 2019Fri, Oct 18, 2019Sun, Oct 20, 2019Tue, Oct 29, 2019Chương 50 H nhẹ nhàng tình cảm. 🙆‍♀️❤️Sun, Nov 10, 2019Chương 51 Hôm qua thịt ít thì hôm nay thịt nhiều > .Mon, Nov 11, 2019Mon, Nov 25, 2019Sat, Dec 7, 2019Chương 54 - Phiên ngoại đặc biệt đêm thất tịch thú Dec 21, 2019Sat, Dec 21, 2019Sat, Dec 28, 2019Sat, Jan 4, 2020Sat, Jan 4, 2020Sat, Jan 18, 2020Sun, Jan 19, 2020Mon, Jan 20, 2020Tue, Jan 21, 2020Wed, Jan 22, 2020Thu, Jan 23, 2020Fri, Jan 24, 2020Fri, Jan 24, 2020Sat, Feb 1, 2020Mon, Feb 3, 2020Fri, Feb 7, 2020Sun, Feb 9, 2020Sun, Feb 23, 2020Mon, Feb 24, 2020Tue, Feb 25, 2020Wed, Feb 26, 2020Wed, Feb 26, 2020Fri, Feb 28, 2020Sat, Feb 29, 2020Mon, Mar 2, 2020Tue, Mar 3, 2020Chương 80 H sương sương 3Mon, Mar 9, 2020Wed, Mar 11, 2020Sun, Mar 15, 2020Sat, Mar 21, 2020Mon, Mar 23, 2020Thu, Mar 26, 2020Sat, Mar 28, 2020Mon, Mar 30, 2020Tue, Mar 31, 2020Wed, Apr 1, 2020Thu, Apr 2, 2020Fri, Apr 3, 2020Chương 92. H chậm nhiệt ==Fri, Apr 3, 2020Sun, Apr 5, 2020Tue, Apr 7, 2020Sat, Apr 11, 2020Sat, Apr 11, 2020Chương 97 - Phiên ngoại -Sun, Apr 12, 2020Truyện mới đã xuất hiện 🥴Tue, Apr 28, 2020Fri, Jul 31, 2020EDITOR BLACKOBS Nếu đã đọc 1 trong những truyện edit của tuii thì hãy ghé wall tui để đọc những truyện cover còn lại để ủng hộ tuii nha 🤍 97 Chương Lần đầu tiên Chaeyoung nhìn thấy Lisa là khi Lisa đang té từ cầu thang xuống. Thật ra đây là lần đầu tiên cô thấy người bất cẩn như vậy, mà điều làm cho cô không thể tưởng tượng được chính là cái người thoạt nhìn ngơ ngốc này lại là cảnh sát nhân dân, thế giới này rốt cuộc là làm sao vậy?? Nhưng vĩnh viễn cô cũng không biết, Lisa lần đầu tiên nhìn vào mắt cô đã bị cô bắt mất hồn, tuy rằng mặt không đổi sắc nhưng đã hồn xiêu phách lạc rồi!! " Chaengie, kỳ thật ngay lần đầu thấy chị em đã muốn chị, cô gái xinh đẹp như vậy em phải thu phục được, đỡ phải gây họa cho thế gian...". "Ăn cơm đi". Chaeyoung gần như đỏ mặt, đem miếng sườn bỏ vào chén tiểu tử nhà mình.22rose "Chào anh, tôi là Diệp Tử." Diệp Tử bắt tay Tiêu Nhuận. "Ha ha ha... Tử Tử a, đây là cháu trai của ta. Như thế nào, bộ dạng cũng không tệ lắm phải không, vừa nhìn đã thấy di truyền giống ta. Ngoại hình hắn giống y như ta hồi trẻ." Tiêu gia gia cười nói. Diệp Tử vừa nghe liền hiểu được, đây không phải là đang thăm dò mình thì còn gì nữa. "Dạ, tổng giám đốc Tiêu đúng là dáng vẻ khí khái, tuổi trẻ tương lai đầy hứa hẹn." Diệp Tử cười khách sáo nói. "Các người không phải muốn bàn chuyện hợp tác sao, lão già như ta sẽ không xen vào, ta đi ra ngoài dạo một vòng, các người cứ trò chuyện đi a". Tiêu gia gia chống quải trượng muốn đứng lên, Diệp Tử vội vàng đưa tay đỡ giúp. Tiêu gia gia vừa lòng gật gật đầu nhìn Diệp Tử. "Tiêu gia gia đi cẩn thận." Diệp Tử vừa mới nói, chợt nghe tiếng động ầm ầm từ trên lầu truyền xuống. "Ai ui!" "Đau chết mất!" Diệp Tử nghiêng đầu nhìn sang, thì thấy một cô bé gương mặt xinh như thiên thần từ trên cầu thang lăn xuống, ngã sấp ra. Diệp Tử nhíu mày, cô nhìn thôi mà đã cảm thấy chắc là cả người đau lắm. "Nha đầu! Tại sao con lại ngã!" Tiêu gia gia sốt ruột cầm quải trượng chống lên sàn nhà. "Em đây là làm sao vậy? !" Tiêu Nhuận nhíu nhíu mày, vội vàng đứng lên đỡ cô bé kia dậy. "Chậm, chậm một chút! Đau!" Cô bé đem sức nặng toàn thân đều đặt ở trên người Tiêu Nhuận. "Có bị sao không a..." Tiêu Nhuận đỡ cô bé ngồi lên sopha, Diệp Tử thì giúp đỡ Tiêu gia gia đi qua. "Không được rồi không được rồi, có chỗ đau." Cô bé nói xong lại hít một hơi, giống như sắp rơi nước mắt. Diệp Tử trong lòng thở dài. Đây rốt cuộc là ai và là chuyện gì a... "Đau ở đâu? Gia gia nhìn xem." Tiêu gia gia hỏi. "Chân, chân..." Cô bé mang theo vẻ mặt đáng thương, kéo ống quần lên. Thì ra chân đã sưng bầm lên một khối. Diệp Tử nghiêm túc nhìn lại lần nữa, đâu phải có một chỗ, ít nhất có tới ba bốn vết bầm, bất quá những chỗ khác trên người có lẽ không có bị gì. "Em đó, rốt cuộc có phải là con gái hay không, đi đứng bất cẩn, mới có vài ngày em đã té ngã nhiều như vậy rồi." Mặc dù là lời giáo huấn, nhưng Diệp Tử nghe lại cảm thấy Tiêu Nhuận đang rất đau cho cô bé, trong lời nói của hắn có mang theo cưng chiều. "Ah đúng rồi... Tử Tử a, đây là cháu nội của ta. Lớn lên ở Trung Quốc, mới qua đây không lâu". Tiêu gia gia đau lòng nhìn cháu gái nãy giờ, mới nhớ tới quay qua giới thiệu với Diệp Tử. "Tiểu Mặc, đây là con gái của bác Diệp." Mới vừa giới thiệu xong, Diệp Tử liền phát hiện cô bé kia ngay cả mắt cũng không chớp mà nhìn mình chằm chằm, còn thiếu điều muốn rơi nước miếng nữa thôi. "Chị Diệp..." Cô bé đứng lên bắt tay Diệp Tử, cười tủm tỉm mà kêu một tiếng. "Ừ" Diệp Tử nhịn xuống khóe miệng run rẩy, lên tiếng. "Em là Tần Tiểu Mặc, chị cứ gọi em là Mặc Mặc đi!" "Tần?" "Ừ. Nha đầu kia cùng họ với mẹ, luôn luôn ở trong nước." Tiêu Nhuận giải thích. "Chị, chị thì sao?" Tần Tiểu Mặc chớp chớp mắt hỏi. "A... Tôi tên Diệp Tử, em gọi chị Diệp Tử là được." "Được." "Chị Diệp, chị làm công việc gì?" Mới vừa trả lời còn chưa đến một giây, cô liền bị Tần Tiểu Mặc tấn công tiếp. Vẻ háo sắc của Tần Tiểu Mặc thật sự là làm Tiêu Nhuận cảm thấy mất mặt, vội vàng cắt ngang lời nàng... "Không phải em có việc muốn đi vội sao, mau đi đi, anh cùng Diệp tổng muốn nói một ít chuyện công việc." "Tổng tài! ? Chị Diệp, chị là tổng tài a... Oa, thật là lợi hại..." Tần Tiểu Mặc vẻ mặt hâm mộ kêu lên. Tiêu Nhuận xanh mặt. Đứa nhỏ này thật là em gái của hắn sao ... Hắn cũng là tổng tài, sao không thấy nàng tỏ ra sùng bái như vậy chứ. "Bây giờ em không có việc gì, em muốn ngốc ở nhà thôi." Mặc dù Tần Tiểu Mặc đang nói chuyện với Tiêu Nhuận nhưng ánh mắt lại không dời khỏi người Diệp Tử. "Em..." "Chị Diệp chị ở lại nhà chúng ta ăn cơm đi! Vú Trương nấu ăn rất ngon, vú sẽ làm rất nhiều đồ ăn ngon a...Cơm Tây, đồ ăn Trung Quốc, Ấn Độ, Thái Lan đều ngon hết! Chỉ có chị không thể tưởng tượng được thôi, chứ không có gì là vú làm không được.." Người này sao giống như đang chào hàng đẩy mạnh tiêu thụ hàng hoá a...Diệp Tử mặt không đổi sắc cảm thán nghĩ. Ngược lại Tiêu gia gia thấy Tần Tiểu Mặc nhiệt tình thì rất vừa lòng, không hổ là cháu gái của hắn. Ánh mắt đều giống y như mình...Nếu Diệp Tử thật sự kết thành với cháu trai của mình, quan hệ gia đình khẳng định rất hoà hợp. "Chuyện này...Tôi ...." Diệp Tử nghĩ muốn từ chối. "Ở lại đi mà, ở lại đi..." Tần Tiểu Mặc mang đầy hi vọng nhìn cô làm Diệp Tử thật sự khó cự tuyệt, đành phải gật đầu, coi như đồng ý. "Thật tốt quá, em đi kêu vú Trương làm nhiều đồ ăn mới được..." Tần Tiểu Mặc hoan hô một tiếng, liền chạy vào phòng bếp. "Thật ngại quá, để cô chê cười rồi. Tính cách em gái tôi lúc nào cũng vậy..." Tiêu Nhuận ngượng ngùng nói. "Không có việc gì, em ấy....thực đáng yêu." Diệp Tử chỉ có thể nói như vậy. Đến khi Diệp Tử biết được Tần Tiểu Mặc là cảnh sát nhân dân, cô thực là bị chấn động kinh hoàng ....Thì ra nàng không chỉ đã tốt nghiệp rồi mà còn là cảnh sát a... "Em tốt nghiệp ngành cảnh sát, khi đó toàn bộ khoá của em chỉ có năm nữ thôi, hắc hắc..." Tần Tiểu Mặc ăn một hơi cơm, ngây ngô nói. "Năm nữ ? Chuyên ngành nghiệp vụ gì?" Diệp Tử hỏi. "Trinh sát hình sự". Tần Tiểu Mặc lại một lần nữa làm cho Diệp Tử chấn kinh. "Haizz...Nha đầu này thật là muốn giết chúng ta mà, lúc ấy mẹ con bé không đồng ý vì nguy hiểm, không nghĩ tới nó lại lén trộm sửa nguyện vọng, còn chọn chuyên ngành trinh sát, thiếu chút nữa làm ta tức giận đến thở không được." Tiêu gia gia thống khổ khoát tay. "Em nói coi... em học trinh sát hình sự kiểu gì mà lại hồ nháo như vậy." "Ai nói , em..." "Bây giờ không phải em vẫn còn đứng ở cục cảnh sát bảo vệ sao". Tiêu Nhuận chọt trúng tim đen. "..." Nhắc tới chuyện này Tần Tiểu Mặc liền yên lặng . Đám người ở cục cảnh sát kia cũng không biết làm ăn kiểu gì, dám đem một người tốt nghiệp cao tài như nàng xuống một phân cục xa lạ. Thật sự là có tài mà không được trọng dụng a... Diệp Tử thấy biểu tình kinh ngạc của Tần Tiểu Mặc, cô hé miệng cười cười. Mà nụ cười này lại vô tình câu dẫn linh hồn nhỏ bé của Tần Tiểu Mặc mất rồi. "Chị Diệp..." "Huh?" "Chị cười lên thật là đẹp mắt." Tần Tiểu Mặc ngơ ngác nói. "Khụ... Cảm ơn." Diệp Tử hơi sửng sốt, lời này giống như đã có ai nói qua với cô. Rất quen thuộc...rất quen thuộc. "Tiểu Mặc, bị em quấy rầy, thiếu chút nữa chúng ta liền quên mất chánh sự rồi". Tiêu Nhuận gắp một ít thức ăn cho Tần Tiểu Mặc, muốn cho nàng ăn nhanh đi nhanh. "Hai người cứ nói, em ngồi trong này cũng được mà." Tần Tiểu Mặc giống như thuốc cao bôi trên da chó, dính chặt lấy Diệp Tử không chịu rời đi. Tiêu Nhuận hít một hơi, hắn thật sự là không còn cách nào với đứa em gái này, mặc kệ nàng vậy. "Là như vầy, Diệp tổng. Lạc Mạn lần này tính sản xuất một loạt nhẫn kim cương, nên nghĩ muốn cùng Viễn Duy hợp tác. Cô xem thử thế nào, đây là bản kế hoạch." Tiêu Nhuận đưa bản kế hoạch cho Diệp Tử, cô tiếp nhận, mở ra bắt đầu đọc từ trang thứ nhất. "Ừm... bởi vì Viễn Duy có những nhà thiết kế rất đỉnh, chúng tôi chủ yếu là muốn đem thiết kế giao cho Viễn Duy." "Tốt, tôi đại khái hiểu được. Kế hoạch viết thật sự kỹ càng tỉ mỉ, nhìn qua cũng biết đã tốn nhiều tâm sức." Diệp Tử đóng lại bản kế hoạch, khen ngợi. - Note 3 lúc nào mình cũng đau đầu chuyện xưng hô, và đây là sau khi cân nhắc qua mấy tuần rồi, cũng đã nhìn qua tính cách quan hệ tổng thể của nhân vật. Cho nên, mình sẽ ko sửa đổi. Bạn nào thích xưng hô kiểu khác lúc đọc cứ tự thay thầm trong đầu nhé P.

cảnh sát nhân dân có người yêu rồi